DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG – NIỀM TIN KHÔNG BAO GIỜ TẮT
DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG – NIỀM TIN KHÔNG BAO GIỜ TẮT

CHUYỆN KỂ: DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH ĐẶC CÔNG – NIỀM TIN KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Có những con người, khi nhắc đến họ, điều khiến người ta kính trọng không phải là những lời kể hào hùng, mà chính là sự bình dị sau những tháng năm đã đi qua bom đạn. Mỗi nếp nhăn trên gương mặt, mỗi ánh mắt trầm tư đều chất chứa cả một phần lịch sử của dân tộc.
Ông Lay Xuân Thành, 55 năm tuổi Đảng, là một người như thế.
Ít ai biết rằng, đằng sau dáng vẻ điềm đạm của ông là cả một tuổi trẻ gắn liền với khói lửa chiến tranh. Ông từng là chiến sĩ đặc công, người lính đã kinh qua nhiều đơn vị, nhiều chiến trường ác liệt: từ mặt trận Đường 9 – Nam Lào trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước đến chiến trường Campuchia làm nhiệm vụ quốc tế cao cả. Mỗi nơi ông đi qua đều để lại những ký ức không thể nào quên về tình đồng chí, đồng đội và những mất mát của chiến tranh.
Điều khiến tôi ấn tượng nhất là khi ông kể về quãng thời gian chiến đấu trong Sư đoàn 304, dưới sự chỉ huy của Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Đan. Ông không kể bằng những lời lẽ hùng hồn hay những câu chuyện được tô vẽ. Ông chỉ kể bằng giọng nói chậm rãi, bình thản, như đang nhắc lại những điều đã in sâu vào ký ức.
Ông kể rằng, những ngày hành quân trên chiến trường, người lính phải vượt qua biết bao gian khổ. Có những đêm hành quân xuyên rừng, trời tối đen như mực, chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng. Có những trận đánh diễn ra trong mưa bom, bão đạn, đồng đội vừa sát cánh bên nhau phút trước, phút sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Điều ám ảnh ông không phải là tiếng súng hay bom đạn, mà là những lần phải tiễn đưa đồng đội. Có người còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình, chưa một lần được trở về quê hương sau ngày nhập ngũ. Họ ngã xuống với niềm tin giản dị rằng đất nước rồi sẽ hòa bình, nhân dân sẽ được sống trong độc lập, tự do.
Ông bảo rằng, trong chiến tranh, không ai nghĩ mình là anh hùng. Điều duy nhất mỗi người lính nghĩ đến là phải hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ đồng đội và giữ vững từng tấc đất của Tổ quốc.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhắc đến Thiếu tướng Hoàng Đan, ánh mắt ông Thành ánh lên niềm kính trọng. Theo ông, vị chỉ huy ấy luôn sâu sát, quyết đoán, bản lĩnh và đặc biệt luôn đặt tính mạng của cán bộ, chiến sĩ lên hàng đầu. Chính sự lãnh đạo mẫu mực ấy đã tiếp thêm ý chí để bộ đội vượt qua những thời khắc cam go nhất.
Ông nói một câu khiến tất cả những người có mặt đều lặng đi:
"Chiến tranh không có chỗ cho sự sợ hãi kéo dài. Người lính vẫn biết sợ, nhưng khi Tổ quốc cần thì phải bước tiếp."
Không phải lời nói lớn lao, nhưng đó là sự thật của chiến tranh. Là sự thật của những con người đã dùng tuổi xuân để đổi lấy hòa bình cho đất nước.
Hơn nửa thế kỷ đứng trong hàng ngũ của Đảng, ông Lay Xuân Thành vẫn giữ trọn phẩm chất của người chiến sĩ cách mạng. Ở ông, lòng trung thành với Đảng, với Tổ quốc không phải là những khẩu hiệu, mà được thể hiện bằng cả cuộc đời cống hiến, bằng những năm tháng sẵn sàng hy sinh nơi chiến trường và bằng sự mẫu mực trong cuộc sống hôm nay.
Lắng nghe câu chuyện của ông, tôi càng thấm thía rằng hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh. Những câu chuyện ấy không chỉ để nhớ về quá khứ, mà còn nhắc nhở thế hệ hôm nay phải sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc, với Nhân dân và với những giá trị thiêng liêng mà các thế hệ đi trước đã dày công vun đắp.
Có lẽ, điều khiến người nghe "nổi da gà" không phải là những trận đánh khốc liệt, mà chính là sự bình thản của một người lính khi kể về những năm tháng sinh tử. Bởi sau tất cả, điều còn lại không phải là chiến công để tự hào, mà là niềm tin son sắt vào Đảng, vào Tổ quốc và khát vọng hòa bình cho dân tộc.
Câu chuyện của ông Lay Xuân Thành khép lại, nhưng dư âm vẫn còn mãi. Đó là lời nhắc nhở mỗi chúng ta rằng, dù trong thời chiến hay thời bình, lòng yêu nước, bản lĩnh, tinh thần cống hiến và sự trung thành với Tổ quốc luôn là những giá trị không bao giờ phai nhạt.



