Bài viết

Dấu Chân Người Lính Đặc Công Nơi Cửa Ngõ Huyết Mạch

Tây Ninh24/06/2026Nguyễn Quốc Dũng (TRUNG TÂM GDNN-GDTX KHU VỰC 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký Ức Gò Dầu: Dấu Chân Người Lính Đặc Công Nơi Cửa Ngõ Huyết Mạch

Ông Nguyễn Thanh Bình sinh ngày 5 tháng 9 năm 1947 tại xã Cẩm Giang, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh. Nằm trên trục đường giao thông trọng yếu và bên dòng sông Vàm Cỏ hiền hòa, quê hương ông sớm lọt vào tầm ngắm của những chiến dịch càn quét khốc liệt. Chứng kiến cảnh xóm làng ngày đêm chìm trong tiếng gầm rú của xe tăng và máy bay địch, người thanh niên Gò Dầu đã mang theo ngọn lửa căm thù, quyết tâm lên đường gìn giữ non sông.

"Nở hoa trong lòng địch"

Năm 1966, khi vừa bước sang tuổi 19, ông Bình tình nguyện nhập ngũ và được tuyển chọn vào đơn vị đặc công của lực lượng vũ trang địa phương. Gò Dầu khi ấy là một mắt xích quân sự quan trọng, nơi địch vây ráp dày đặc với các bót gác, tháp canh và những đoàn xe vận tải hậu cần chạy dọc tuyến quốc lộ.

Trở thành một chiến sĩ đặc công đồng nghĩa với việc ông Bình phải chọn cho mình lối sống "hòa vào bóng đêm". Ông và đồng đội thường xuyên phải ngâm mình hàng giờ dưới lớp sình lầy lạnh lẽo của những kênh rạch quanh Cầu Gò Dầu, hay luồn lách qua vô số lớp rào kẽm gai sắc nhọn và bãi mìn dày đặc để tiếp cận mục tiêu. Với lối đánh "xuất quỷ nhập thần", "nở hoa trong lòng địch", đội đặc công của ông đã thực hiện trót lọt hàng chục trận tập kích bất ngờ, thiêu rụi nhiều kho tàng, bến bãi và phá hủy phương tiện cơ động của kẻ thù. Mỗi lần nhận nhiệm vụ là một lần xác định có thể không có ngày trở về, nhưng trong trái tim người lính trẻ năm ấy, sự hy sinh cho quê hương luôn là một đặc ân cao cả.

Gieo mầm xanh trên vùng đất lửa

Mùa xuân đại thắng năm 1975 đi qua, ông Bình cởi áo lính trở về quê nhà Cẩm Giang với một phần thân thể đã gửi lại chiến trường. Huyện Gò Dầu lúc bấy giờ còn mang đầy thương tích chiến tranh. Vượt qua những cơn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, người thương binh hạng 2/4 quyết không chịu đầu hàng số phận.

Ông vay mượn vốn liếng, cải tạo lại những mảnh ruộng đầy vỏ đạn để trồng lúa, lập vườn cây ăn trái. Phẩm chất can trường của người lính đặc công năm xưa một lần nữa giúp ông chiến thắng cái nghèo, trở thành tấm gương làm kinh tế giỏi của xã. Không chỉ chăm lo cho gia đình, ông Bình còn là một cán bộ Hội Cựu chiến binh nhiệt huyết, luôn đi đầu trong công tác nghĩa tình đồng đội, giúp đỡ các gia đình thương binh, liệt sĩ neo đơn trên địa bàn.

Trong những buổi nói chuyện truyền thống với học sinh tại quê nhà, ánh mắt ông luôn ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động:

"Đặc công chúng tôi ngày xưa lấy bóng đêm làm bạn, lấy sự mưu trí làm vũ khí, cái chết luôn cận kề nhưng không ai chùn bước. Xương máu của đồng đội bác đã tô thắm cho mảnh đất Gò Dầu này. Ngày nay đất nước không còn tiếng súng, các cháu được sống dưới ánh mặt trời tự do, hãy dùng tri thức của mình để làm cho quê hương Tây Ninh vươn mình giàu đẹp."

Cuộc đời của cựu chiến binh Nguyễn Thanh Bình là một câu chuyện tuyệt đẹp về ý chí kiên cường và lòng yêu nước sắt son. Những bước chân lặng lẽ nhưng làm lay chuyển quân thù của ông năm xưa đã trở thành một phần lịch sử hào hùng, mãi mãi được thế hệ trẻ Gò Dầu khắc ghi và tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn