Bài viết

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH ĐI QUA LỬA ĐẠN

Lạng Sơn26/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nguyễn Lương Cử, sinh ngày 06/7/1945, là người con của xã Xuân Thiên, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa (nay là xã Thọ Lập, tỉnh Thanh Hóa) vùng quê giàu truyền thống cách mạng, nơi đã tiễn đưa nhiều thế hệ con em lên đường bảo vệ Tổ quốc trong các cuộc kháng chiến của dân tộc.Sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước Còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông sớm thấm nhuần tinh thần yêu nước, ý chí quật cường của quê hương cách mạng Thọ Xuân. Những năm tuổi trẻ của ông gắn liền với hình ảnh hậu phương miền Bắc vừa sản xuất, vừa chi viện sức người, sức của cho tiền tuyến lớn miền Nam.

Đầu tháng 01 năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt, thực hiện tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông Nguyễn Lương Cử tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế huấn luyện tại Ban huấn luyện Trung đoàn 14, nhanh chóng thích nghi với môi trường quân ngũ, rèn luyện bản lĩnh và ý chí của người chiến sĩ cách mạng.

Đến năm 1970, ông được điều động vào chiến trường miền Nam, trực tiếp tham gia chiến đấu trong đội hình chủ lực của Quân giải phóng.

Ông Nguyễn Lương Cử được biên chế vào Đại đội 2, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 2, Sư đoàn 9 – đơn vị chủ lực cơ động, trực tiếp tham gia nhiều chiến dịch lớn tại chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Trong quá trình chiến đấu, ông cùng đơn vị tham gia các chiến dịch tiêu biểu:

Chiến dịch Cầu Ván – Lai Khê – Đồng Dù

Chiến dịch Phú Bờ Đông

Chiến dịch Tây Ninh

Cơ động tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử

Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất đối với ông là các trận đánh tại Đồng Xoài. Chiến dịch Đồng Xoài (tháng 5 - 7 năm 1965) là một mốc son chói lọi của Sư đoàn 9. Đây là trận đánh then chốt tiêu diệt sinh lực địch, đánh dấu sự trưởng thành của bộ đội chủ lực miền Đông Nam Bộ. nơi đơn vị dưới sự chỉ huy của đồng chí Út Thới đã tổ chức chiến đấu kiên cường. Đồng chí Út Thới (tức liệt sĩ Đặng Ngọc Sĩ, Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 1, sau này là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 2 thuộc Sư đoàn 9) gắn liền với những trận đánh oai hùng tại đây. Ông là một người chỉ huy mưu trí, dũng cảm, luôn đi đầu trong các mũi tấn công. giành thắng lợi hoàn toàn, góp phần làm tan rã nhiều cứ điểm quan trọng của địch, tạo điều kiện thuận lợi cho các cánh quân tiến về giải phóng Sài Gòn.

Chiến thắng Đồng Xoài: Cùng với chiến thắng Bình Giã, trận Đồng Xoài đã góp phần làm phá sản chiến lược "Chiến tranh đặc biệt" của Mỹ.

Đồng chí Út Thới: Ông là người chỉ huy trực tiếp mũi tấn công vào quận lỵ Đồng Xoài. Những kỷ niệm của ông về người chỉ huy này chính là minh chứng cho sự khốc liệt nhưng vô cùng hào hùng của thế hệ cha anh. Sư đoàn 9 sau này còn được mệnh danh là "Sư đoàn Đồng Dù", luôn là đơn vị mũi nhọn trong các chiến dịch lớn hướng về Sài Gòn.

Trong quá trình chiến đấu, ông nhiều lần bị thương nặng: Tại Khoái Châu, trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương nặng và được đồng chí Cờ - Đại đội trưởng kịp thời cứu giúp, cõng ông ra khỏi trận địa, giúp ông thoát khỏi lằn ranh sinh tử. Đến nay, ông vẫn chưa có điều kiện tìm lại được thông tin, địa chỉ của người đồng đội đã cứu mình năm ấy.Tại trận đánh Cầu Ván (Bến Tre), ông tiếp tục bị thương và được đồng chí Nguyễn Đình Long – Đại đội trưởng trực tiếp hỗ trợ, cứu chữa, thể hiện sâu sắc tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh. Ngày 28/4/1975, trong trận đánh ác liệt tại Đồng Dù, chỉ ít ngày trước khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, ông bị thương đặc biệt nghiêm trọng: vết thương thấu não màng đỉnh phải do mảnh đạn, để lại di chứng liệt nửa người, liệt tứ chi, teo cơ nặng.

Những vết thương chiến tranh để lại hậu quả lâu dài, ông Nguyễn Lương Cử được Nhà nước công nhận là thương binh loại A, với tỷ lệ thương tật 94%. Đây là minh chứng rõ nét cho sự hy sinh to lớn của ông – người con ưu tú của quê hương Xuân Thiên (nay là Thọ Lập) trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Với những cống hiến to lớn trong sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông Nguyễn Lương Cử đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận, trao tặng các phần thưởng cao quý sau:

Huân chương Kháng chiến hạng Ba, do Chủ tịch nước Võ Chí Công ký quyết định trao tặng, ngày 07/12/1989.

Đây là phần thưởng ghi nhận quá trình tham gia kháng chiến lâu dài, tinh thần chiến đấu kiên cường và những đóng góp tích cực của ông trong các chiến dịch lớn trên chiến trường miền Nam.

Huân chương Kháng chiến hạng Nhì, do Chủ tịch nước Trần Đức Lương ký quyết định trao tặng, ngày 10/01/1998.

Phần thưởng cao quý này thể hiện sự đánh giá cao của Đảng, Nhà nước đối với những hy sinh, mất mát to lớn của ông trong suốt quá trình tham gia kháng chiến, đặc biệt là những thương tật nặng nề để lại hậu quả suốt đời.

Các huân chương được trao tặng không chỉ là niềm vinh dự của cá nhân ông Nguyễn Lương Cử, mà còn là niềm tự hào của gia đình và quê hương xã Xuân Thiên (nay là xã Thọ Lập), huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa, góp phần khẳng định truyền thống yêu nước, cách mạng của địa phương.

Hòa bình không tự nhiên mà có, đó là kết quả của một quá trình đấu tranh lâu dài, gian khổ, được xây đắp bằng sự cống hiến thầm lặng của biết bao thế hệ người Việt Nam yêu nước. Những người lính như ông Nguyễn Lương Cử đã sẵn sàng gác lại ước mơ riêng, chấp nhận hiểm nguy nơi chiến trường để bảo vệ tương lai cho các thế hệ mai sau.

Trong nhịp sống hiện đại hôm nay, thế hệ trẻ càng cần ý thức rõ trách nhiệm của mình đối với đất nước. Sự tri ân thiết thực nhất không chỉ nằm ở lời nói, mà được thể hiện bằng hành động: sống trung thực, có hoài bão, biết cống hiến cho cộng đồng, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Cuộc đời chiến đấu của Cựu chiến binh Nguyễn Lương Cử là một lát cắt chân thực của lịch sử dân tộc trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Từ những chiến dịch lớn đến những trận đánh cam go, từ niềm vui chiến thắng đến những vết thương để lại suốt đời, tất cả đã tạo nên một hành trình không thể quên của người lính cách mạng.

Những câu chuyện ấy không chỉ giúp chúng ta hiểu sâu hơn về giá trị của độc lập, tự do, mà còn nhắc nhở mỗi người hôm nay phải biết gìn giữ, phát huy những thành quả mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương. Đó chính là cách để lịch sử không chỉ được ghi nhớ, mà còn tiếp tục soi đường cho hiện tại và tương lai.

Các cháu học sinh thân mến!

Bác và thế hệ của bác đã trải qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ để các cháu hôm nay được học tập trong hòa bình, được lớn lên dưới mái trường thân yêu. Vì vậy, điều bác mong muốn nhất là các cháu hãy trân trọng từng ngày đến lớp, từng trang sách và từng cơ hội được rèn luyện bản thân.

Hãy chăm ngoan, học giỏi, biết yêu thương thầy cô, bạn bè, kính trọng ông bà, cha mẹ; sống có kỷ luật, có ước mơ và có trách nhiệm với chính mình. Dù sau này các cháu làm bất cứ công việc gì, ở bất cứ nơi đâu, hãy luôn nhớ rằng mình là con cháu của một dân tộc anh hùng, cần sống tử tế, trung thực và biết cống hiến cho quê hương, đất nước.

Bác tin rằng, nếu các cháu học tập tốt, rèn luyện tốt và sống có lý tưởng, đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối truyền thống, làm cho quê hương và Tổ quốc ngày càng tươi đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn