DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH ĐIỆN BIÊN TRÊN ĐỒI A1
Hồi ức của Đại tá, cựu chiến binh Lê Khắc Phấn – người trực tiếp chiến đấu trong Chiến dịch Điện Biên Phủ
Có những trang lịch sử được viết bằng mực trên giấy, nhưng cũng có những trang lịch sử được lưu giữ trong ký ức của những con người đã trực tiếp trải qua chiến tranh. Họ là những nhân chứng sống, mang theo câu chuyện của một thời bom đạn, những đồng đội đã nằm lại và những khoảnh khắc không thể nào quên. Đại tá, cựu chiến binh Lê Khắc Phấn là một trong những người lính Điện Biên năm xưa như thế.
Sinh năm 1927 tại thôn Kim Cốc, xã Mai Lâm, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, ông Lê Khắc Phấn từng trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Nhiều năm sau chiến thắng, những ký ức về mùa xuân năm 1954 vẫn còn in đậm trong tâm trí người chiến sĩ già, đặc biệt là những ngày chiến đấu quyết liệt trên đồi A1. (Quân Đội Nhân Dân)
Những ngày tháng không thể quên trên đồi A1
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, đồi A1 là một trong những vị trí có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Cuộc chiến tại đây diễn ra vô cùng ác liệt, hai bên giành giật từng tấc đất, từng đoạn hào. Với những người lính trực tiếp chiến đấu, đó không chỉ là một trận đánh mà còn là thử thách khắc nghiệt của lòng dũng cảm, ý chí và sự kiên trì.
Hơn 30 ngày chiến đấu tại A1, quân ta và quân Pháp liên tục giành giật trận địa. Khói lửa bao phủ cả khu vực. Có những thời điểm tưởng như quân ta bị đánh bật khỏi vị trí nhưng những người lính vẫn kiên cường bám trụ, quyết tâm giữ trận địa.
Trong ký ức của Đại tá Lê Khắc Phấn, ngày 6/5/1954 là một dấu mốc đặc biệt. Sau quá trình chuẩn bị, gần 1.000kg thuốc nổ được đưa vào chân cứ điểm A1. Khi khối thuốc nổ được kích hoạt, một tiếng nổ lớn vang lên giữa chiến trường. Sau đó, bộ đội ta lập tức xung phong đánh chiếm cứ điểm.
Từ A1, quân ta tiếp tục tiến công về phía hầm chỉ huy của quân Pháp. Chỉ một ngày sau, ngày 7/5/1954, tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ hoàn toàn thất thủ. Tướng De Castries bị bắt sống tại hầm chỉ huy. Đối với những người lính đã trải qua hàng chục ngày chiến đấu, khoảnh khắc ấy là sự vỡ òa của niềm vui chiến thắng. (Quân Đội Nhân Dân)
Chiến thắng và những người đã nằm lại
Nhắc đến chiến thắng, ông Lê Khắc Phấn không chỉ nhớ đến niềm vui mà còn nhớ đến những người đồng đội đã hy sinh.
Trong những trang hồi ức của mình, ông từng ghi lại rằng riêng tại đồi A1, các đơn vị tham gia chiến đấu có nhiều người hy sinh, tổng số được ông nhắc đến là 640 chiến sĩ. Những con số ấy không đơn thuần là những con số lịch sử. Đằng sau mỗi con số là một người lính, một gia đình, một cuộc đời đã gửi lại nơi chiến trường. (Quân Đội Nhân Dân)
Sau khi chiến dịch kết thúc, những người còn sống trở về với cuộc sống mới. Nhưng ký ức về đồng đội không vì thế mà mất đi. Năm 2014, ông Phấn có dịp trở lại chiến trường Điện Biên Phủ. Đứng giữa cánh đồng Điện Biên và trở lại đồi A1, những ký ức của hơn nửa thế kỷ trước như sống lại.
Ông đến thăm nghĩa trang liệt sĩ và dành sự tưởng nhớ cho những người đã hy sinh. Nhiều phần mộ tại nghĩa trang vẫn chưa xác định được tên tuổi. Đó cũng là một trong những điều khiến những người trở về từ chiến tranh luôn đau đáu: chiến thắng đã được đổi bằng rất nhiều mất mát. (Quân Đội Nhân Dân)
Từ người lính năm xưa đến người kể chuyện lịch sử
Sau chiến tranh, Đại tá Lê Khắc Phấn tiếp tục công tác tại Tổng cục Hậu cần và Trường Trung cấp Quân nhu cho đến khi nghỉ hưu năm 1985. Những năm tháng sau này, ông lưu giữ ký ức chiến trường qua những trang hồi ức và thơ.
Những phần thưởng, huân chương và kỷ vật được ông gìn giữ trong gia đình trở thành những dấu tích của một thời tuổi trẻ. Trong đó có Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhất, Huân chương Quân công hạng Nhì và nhiều phần thưởng khác. (Quân Đội Nhân Dân)
Điều đáng quý là ông không chỉ giữ ký ức cho riêng mình. Những câu chuyện được kể lại giúp thế hệ sau hiểu hơn về những gì cha ông đã trải qua. Qua lời kể của một người từng trực tiếp chiến đấu, chiến tranh không còn là những dòng chữ khô khan trong sách giáo khoa mà trở thành câu chuyện về con người, về tình đồng đội, lòng dũng cảm và sự hy sinh.
Bài học gửi lại cho thế hệ trẻ
Chiến thắng Điện Biên Phủ ngày 7/5/1954 là một dấu mốc lớn trong lịch sử dân tộc. Sau 56 ngày đêm chiến đấu, quân và dân Việt Nam đã tiêu diệt hoàn toàn tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Chiến thắng này góp phần quyết định làm thất bại kế hoạch Nava và tạo cơ sở quan trọng cho cuộc đấu tranh ngoại giao tại Hội nghị Giơnevơ. (Nhandan Special)
Nhưng đối với mỗi người lính từng trực tiếp chiến đấu, ý nghĩa của chiến thắng còn nằm ở những điều rất giản dị: được sống, được trở về, được gặp lại đồng đội và được nhìn thấy đất nước hòa bình.
Qua câu chuyện của Đại tá Lê Khắc Phấn, thế hệ trẻ hôm nay có thể cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình. Những con người năm xưa đã trải qua gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy để bảo vệ độc lập, tự do. Vì vậy, trách nhiệm của thế hệ trẻ không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Đó có thể là việc học tập nghiêm túc, sống có trách nhiệm, biết trân trọng lịch sử, biết ơn những người đã hy sinh và góp sức xây dựng quê hương, đất nước.
Những người lính Điện Biên rồi sẽ ngày càng ít đi. Thời gian có thể làm mái tóc bạc trắng, sức khỏe yếu dần và nhiều ký ức trở nên xa xôi. Nhưng câu chuyện của họ cần tiếp tục được kể lại.
Bởi lịch sử không chỉ nằm trong những bảo tàng hay những trang sách. Lịch sử còn nằm trong ánh mắt của những người từng đi qua chiến tranh, trong những tấm huân chương, những kỷ vật cũ và trong ký ức về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Đại tá, cựu chiến binh Lê Khắc Phấn là một nhân chứng như vậy. Câu chuyện của ông về đồi A1 và Chiến thắng Điện Biên Phủ không chỉ kể lại một trận đánh đã đi vào lịch sử mà còn nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: hòa bình mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, máu và sự hy sinh của biết bao thế hệ.
Giữ gìn ký ức ấy cũng chính là một cách để thế hệ trẻ thể hiện lòng biết ơn đối với những người đã góp phần làm nên lịch sử dân tộc.


