Dấu chân người lính già
Sáng nào tôi cũng đi bộ quanh làng. Con đường nhỏ dẫn qua cánh đồng, qua lũy tre, qua những mái nhà quen thuộc. Bước chân tôi giờ chậm lắm, không còn nhanh như ngày xưa nữa. Nhưng mỗi bước đi… lại như chạm vào những dấu chân cũ của một thời đã xa.
Sáng nào tôi cũng đi bộ quanh làng. Con đường nhỏ dẫn qua cánh đồng, qua lũy tre, qua những mái nhà quen thuộc. Bước chân tôi giờ chậm lắm, không còn nhanh như ngày xưa nữa. Nhưng mỗi bước đi… lại như chạm vào những dấu chân cũ của một thời đã xa. Tôi là một người lính già. Ngày ấy, khi còn trẻ, tôi từng đi qua những con đường khác – những con đường đầy bùn đất, hố bom, và cả hiểm nguy. Mỗi bước chân không chỉ là đi, mà là tiến về phía trước, dù không biết điều gì đang chờ đợi. Tôi còn nhớ những ngày hành quân. Đường dài hun hút, ba lô nặng trĩu. Có khi đi suốt ngày không nghỉ, chân phồng rộp, nhưng vẫn phải bước tiếp. Bởi phía trước còn nhiệm vụ, còn đồng đội. Trong đơn vị tôi có Hải – người bạn thân nhất. Hải hay đi trước, quay lại cười:
“Đi theo dấu chân tôi là không lạc đâu!” Tôi cười theo, cứ thế bước tiếp. Có lần, chúng tôi phải vượt qua một đoạn đường vừa bị bom đánh. Đất đá ngổn ngang, dấu chân cũ bị xóa sạch. Chúng tôi phải tự tìm đường, từng bước một. Hải đi trước, tôi đi sau. Nhưng rồi, một tiếng nổ vang lên. Mọi thứ rung chuyển. Khi tôi đứng dậy, tôi gọi:
“Hải ơi!” Không có tiếng trả lời. Tôi nhìn xuống đất. Những dấu chân vừa rồi… đã dừng lại. Ngày hôm đó, tôi hiểu rằng có những bước chân không thể đi tiếp… để những bước chân khác tiếp tục. Chiến tranh qua đi, tôi trở về. Cuộc sống dần yên bình. Tôi trở thành một người nông dân, rồi một người cha, người ông. Nhưng mỗi khi đi trên con đường làng, tôi lại nhớ đến những dấu chân năm xưa – những dấu chân của tuổi trẻ, của tình đồng đội, của những người đã không trở về. Có lần, cháu tôi hỏi:
“Ông ơi, sao ông hay đi bộ vậy?” Tôi mỉm cười:
“Vì ông muốn nhớ lại những con đường đã đi.” Cháu lại hỏi:
“Có gì ở đó mà ông nhớ?” Tôi nhìn xa xăm:
“Có những người… đã đi cùng ông.” Giờ đây, dấu chân tôi đã chậm lại. Nhưng trong lòng tôi, những bước chân năm xưa vẫn còn nguyên vẹn – mạnh mẽ, kiên cường, và không bao giờ mỏi. Tôi kể câu chuyện này không phải để nhắc về chiến tranh,
mà để giữ lại một điều: rằng trên mỗi con đường hôm nay,
có những dấu chân của người lính năm xưa…
vẫn lặng lẽ ở đó, không bao giờ mất đi.



