Dấu chân người lính giữa hai mùa hòa bình
Ba năm quân ngũ của bác Lê Ngọc Hùng không dài so với lịch sử chiến tranh, nhưng lại trọn vẹn cho một đời người lính. Nhập ngũ năm 1975, khi đất nước vừa bước qua khói lửa, bác khoác ba lô ra đi với tuổi mười tám, mang theo niềm háo hức rất trẻ và trách nhiệm rất lớn của một thế hệ vừa được sống trong hòa bình nhưng vẫn phải tiếp tục cầm súng.
Trong màu áo lính của Sư đoàn bộ binh 968, Quân khu 4, bác Hùng trở thành người lính quân tình nguyện quốc tế tại Campuchia. Đó không phải là chiến trường của những trận đánh vang dội, mà là cuộc chiến âm thầm, bền bỉ, nơi người lính phải đối mặt với rừng sâu, bệnh tật, đói khát và những hiểm nguy không báo trước. Những đêm phục kích căng thẳng, những lần hành quân dài ngày, những cơn sốt rét rừng làm kiệt sức… tất cả đã hun đúc nên bản lĩnh của người lính trẻ.
Bác từng nói: “Điều khó nhất không phải là bắn súng, mà là giữ mình không gục ngã giữa gian khổ.” Chính trong những năm tháng ấy, bác hiểu rõ giá trị của kỷ luật, của sự bình tĩnh và trên hết là tình đồng đội. Giữa rừng Campuchia, nơi cái chết luôn rình rập, những người lính Việt Nam đã nương tựa vào nhau để sống, để hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ nhân dân nước bạn, giữ gìn hòa bình cho một vùng đất vừa bước ra khỏi thảm họa chiến tranh.
Không phải ai cũng lập được chiến công hiển hách. Phần lớn những người như bác Hùng lặng lẽ đi qua chiến tranh, để lại sau lưng những dấu chân không tên trên những con đường rừng. Nhưng chính sự lặng thầm ấy đã làm nên nền móng bền vững của hòa bình. Những tấm Huân chương và giấy khen mà bác cùng đơn vị được trao không chỉ ghi nhận thành tích, mà còn là sự tri ân cho những tháng ngày tuổi trẻ đã gửi lại nơi đất khách.
Năm 1978, bác xuất ngũ, trở về thôn Hạ Vũ 1 với dáng người gầy gò hơn, làn da sạm đi vì nắng gió, nhưng ánh mắt thì chín chắn và điềm đạm. Ba năm quân ngũ khép lại, để lại trong bác một hành trang vô giá – đó là ký ức, là trải nghiệm, là lòng tự hào của người đã sống trọn vẹn với trách nhiệm của mình.
“Thời hoa lửa” của bác Lê Ngọc Hùng không rực rỡ bằng tiếng súng chiến thắng, mà lắng sâu trong sự chịu đựng, trong nghĩa tình đồng đội và trong sự im lặng rất đẹp của người lính trở về. Ba năm ấy đã trôi qua, nhưng dấu ấn của nó vẫn còn nguyên vẹn – như một phần máu thịt của cuộc đời bác, và như một mảnh ký ức không thể thiếu trong lịch sử của một thế hệ đã sống, đã cống hiến và đã lặng lẽ đi qua chiến tranh.



