Bài viết

Dấu chân người lính giữa miền quê Tiên Lục

Bắc Ninh25/06/2026Nguyễn Thị Hằng (Tiên Lục)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiên Lục – mảnh đất yên bình của tỉnh Bắc Ninh hôm nay hiện lên với những cánh đồng lúa trải dài, những con đường bê tông khang trang và tiếng cười trong trẻo của trẻ nhỏ mỗi buổi đến trường. Thế nhưng, ít ai biết rằng, nơi đây cũng từng là chứng nhân của một thời kỳ lịch sử đầy gian khổ, nơi những người con quê hương đã rời mái nhà tranh, khoác lên mình màu áo lính để lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Trong một buổi sinh hoạt truyền thống của Chi đoàn, tôi may mắn được gặp bác Trần Văn Lâm – một cựu chiến binh sinh ra và lớn lên tại chính xã Tiên Lục. Dù đã ở tuổi xế chiều, mái tóc bạc trắng như sương nhưng giọng nói bác vẫn ấm áp, đôi mắt vẫn ánh lên niềm tự hào mỗi khi nhắc về những năm tháng chiến đấu.

Ngồi trong căn nhà nhỏ giữa làng quê yên tĩnh, bác Lâm chậm rãi kể cho tôi nghe câu chuyện về tuổi trẻ của mình – một tuổi trẻ gắn liền với chiến tranh, bom đạn và những ký ức không thể nào quên.

Bác nhập ngũ năm 1971, khi vừa tròn hai mươi tuổi. Khi ấy, đất nước đang trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ cứu nước vô cùng ác liệt. Những chàng trai của Tiên Lục, cũng như bao thanh niên khác trên khắp mọi miền đất nước, đã tạm gác lại ước mơ riêng, lên đường ra trận với niềm tin giản dị: “Ra đi là để ngày trở về đất nước được hòa bình.”

Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào đơn vị bộ binh hoạt động tại chiến trường miền Nam. Những ngày đầu nơi chiến trường, bác vẫn chưa thể quen với tiếng bom rơi đạn nổ liên hồi, với những cánh rừng Trường Sơn đầy hiểm nguy, với những đêm hành quân không nhìn thấy mặt người bên cạnh.

Có những ngày, các chiến sĩ phải ăn cơm nắm muối vừng giữa rừng sâu, uống từng ngụm nước suối để cầm cự. Có những đêm, họ phải nằm dưới hầm chữ A, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu mà không biết mình có còn được nhìn thấy ánh mặt trời ngày hôm sau hay không.

Nhưng trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng đội lại trở thành điểm tựa lớn nhất. Bác Lâm kể rằng, giữa bom đạn, chỉ cần một ánh mắt, một cái siết tay cũng đủ tiếp thêm sức mạnh để người lính đứng vững.

Một kỷ niệm mà bác không bao giờ quên là vào mùa khô năm 1972. Khi ấy, đơn vị bác nhận nhiệm vụ vận chuyển thương binh ra tuyến sau để cứu chữa. Đường rừng hiểm trở, lại thường xuyên bị máy bay địch phát hiện đánh phá.

Trong một lần hành quân qua một con suối lớn, đơn vị bất ngờ bị tập kích. Bom nổ dữ dội khiến cây cối đổ ngổn ngang, đất đá sạt lở chặn mất đường rút.

Trong tình thế nguy hiểm, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bị thương nặng. Máu chảy không ngừng, tình trạng ngày càng xấu đi. Nếu không đưa được ra tuyến sau kịp thời, tính mạng của đồng đội ấy sẽ không giữ được.

Không chút do dự, bác Lâm cùng hai đồng đội khác thay nhau cõng người bị thương vượt qua đoạn rừng đầy bom đạn. Đường trơn trượt, từng bước chân như nặng trĩu, nhưng không ai dám dừng lại.

Bác nhớ lại:

“Lúc ấy trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải cứu được đồng đội, bằng mọi giá.”

Giữa đường hành quân, máy bay địch bất ngờ quay lại. Tiếng bom nổ vang trời, đất đá bắn tung khắp nơi. Một mảnh bom sượt qua vai khiến bác bị thương, nhưng bác vẫn không buông người đồng đội trên lưng.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, tình đồng đội đã giúp họ vượt qua tất cả. Cuối cùng, họ cũng đưa được người chiến sĩ bị thương đến trạm quân y an toàn. Dù rất nặng, nhưng người ấy đã được cứu sống.

Bác Lâm nói rằng, đó là lần đầu tiên bác hiểu rõ thế nào là sự sống và cái chết gần nhau đến vậy. Và cũng là lần đầu tiên bác cảm nhận sâu sắc giá trị của hai chữ “đồng đội”.

Sau ngày đất nước thống nhất, bác trở về quê hương Tiên Lục. Không còn tiếng bom đạn, không còn những ngày hành quân gian khổ, bác trở lại cuộc sống đời thường, xây dựng gia đình và tham gia công tác địa phương.

Dù cuộc sống thời bình đã trôi qua nhiều năm, nhưng những ký ức chiến tranh vẫn luôn sống trong tâm trí bác. Những vết sẹo trên cơ thể, những ký ức về đồng đội đã ngã xuống luôn là lời nhắc nhở không bao giờ phai mờ.

Trong ngôi nhà nhỏ của bác, tôi nhìn thấy một chiếc ba lô cũ đã bạc màu theo thời gian. Bác nói đó là chiếc ba lô bác mang theo từ những ngày đầu nhập ngũ. Bên cạnh đó là vài tấm ảnh đen trắng đã ố vàng, ghi lại hình ảnh những người đồng đội năm xưa.

Bác nhẹ nhàng nói:

“Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không bao giờ mất. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay luôn biết trân trọng hòa bình, bởi hòa bình không tự nhiên mà có.”

Rời khỏi nhà bác Lâm, tôi mang theo trong lòng rất nhiều cảm xúc. Tôi hiểu rằng, cuộc sống bình yên hôm nay ở Tiên Lục không phải là điều hiển nhiên, mà là kết quả của biết bao hy sinh thầm lặng.

Những người lính như bác Trần Văn Lâm đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của quê hương và đất nước. Họ không chỉ chiến đấu vì Tổ quốc, mà còn để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, hạnh phúc.

Câu chuyện “Dấu chân người lính giữa miền quê Tiên Lục” sẽ mãi là bài học quý giá đối với tôi và các bạn học sinh. Đó là bài học về lòng yêu nước, về tinh thần trách nhiệm, về sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh.

Từ câu chuyện ấy, chúng tôi hiểu rằng nhiệm vụ của thế hệ trẻ hôm nay là phải cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có ích để xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn