Bài viết

Dấu chân người lính giữa mùa tháng Tám của đất nước

Nghệ An17/08/2026Xã Bình Chuẩn (Đoàn xã Bình Chuẩn)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dấu chân người lính giữa mùa tháng Tám của đất nước

Dấu chân người lính giữa mùa tháng Tám của đất nước

          Khi cả nước hướng về mùa thu lịch sử của Cách mạng Tháng Tám, tôi tìm về bản Đình, xã Bình Chuẩn, tỉnh Nghệ An, để thăm ông Kha Xuân Phượng, sinh năm 1955, Con đường vào bản uốn mình qua những triền núi xanh thẳm. Trong không khí rộn ràng của những ngày kỷ niệm độc lập, lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước mỗi nếp nhà sàn như nhắc nhớ mọi người về những năm tháng cha ông đã đứng lên giành lại non sông.

          Ngôi nhà của ông Phượng nằm nép bên sườn đồi. Ông đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu, giọng nói trầm ấm và dáng người vẫn toát lên vẻ rắn rỏi của một người lính từng đi qua chiến trường. Trên vách nhà, những tấm giấy khen, huân chương và kỷ vật quân ngũ đã ngả màu thời gian lặng lẽ kể về một quãng đời không thể nào quên.

          Nhắc đến những ngày tháng Tám, ánh mắt ông bỗng trở nên xa xăm. Ông nói, mỗi lần nghe những bài hát về mùa thu độc lập, ông lại nhớ đến tuổi trẻ của mình, nhớ những người đồng đội đã cùng ông vượt qua bom đạn, nhớ những năm tháng mà mỗi bước chân người lính đều gắn với vận mệnh của Tổ quốc.

Rồi câu chuyện của ông đưa chúng tôi trở về những năm tháng chiến đấu ở chiến trường biên giới Việt Nam - Campuchia, trong cuộc đấu tranh chống lại tập đoàn Pôn Pốt, lực lượng Khmer Đỏ.

          Ngày ấy, ông Phượng còn trẻ. Tuổi đời chưa nhiều nhưng trong lòng đã sớm mang theo tình yêu quê hương và ý thức trách nhiệm của một người con đất Việt. Rời quê hương, ông khoác lên mình bộ quân phục, mang theo lời dặn của gia đình và niềm tin của đồng bào. Trước mắt người lính trẻ là một chiến trường khắc nghiệt, nơi rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và bom đạn luôn rình rập. Ông kể rằng, những ngày ở chiến trường, gian khổ không thể đong đếm bằng lời. Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, đôi chân rướm máu vì đường đá và gai nhọn. Có những ngày dài không được nghỉ ngơi, bữa ăn chỉ là nắm cơm vắt vội, ngụm nước chuyền tay giữa những người lính. Nhưng chưa bao giờ ông và đồng đội cho phép mình lùi bước trước nhiệm vụ. “Lúc ấy, ai cũng chỉ nghĩ một điều: phải hoàn thành nhiệm vụ, phải bảo vệ nhân dân, phải giữ vững danh dự người lính Việt Nam”, ông tâm sự. Trong giọng kể bình thản của người từng trải, những trận chiến năm xưa hiện lên dữ dội. Đó là những lần đơn vị phải tiến sâu vào địa bàn hiểm trở, đối mặt với sự chống trả quyết liệt của quân Pôn Pốt. Giữa tiếng súng vang dội và khói lửa mịt mù, người lính phải giữ vững đội hình, bình tĩnh xử trí từng tình huống, bảo vệ đồng đội và hoàn thành mệnh lệnh.

Ông Phượng nhớ nhất là tinh thần đoàn kết của những người lính. Trong chiến tranh, tình đồng chí không chỉ là những lời động viên mà còn là bàn tay kéo nhau đứng dậy sau mỗi trận đánh, là mảnh lương khô chia đôi, là ánh mắt động viên trong những giờ phút cam go nhất. Mỗi người một quê, một hoàn cảnh, nhưng khi đã đứng trong hàng ngũ quân đội, tất cả đều chung một trái tim hướng về Tổ quốc. Có lần, giữa lúc chiến đấu căng thẳng, ông chứng kiến một đồng đội bị thương. Không chút do dự, ông cùng anh em tìm cách đưa người lính ấy ra khỏi khu vực nguy hiểm. Tiếng đạn vẫn rít bên tai, đất đá tung lên từng hồi, nhưng những người lính vẫn kiên cường bám trụ. Với họ, phía sau mỗi người lính là gia đình, là quê hương, là đồng đội và là lời thề không bỏ lại ai phía sau.

Nhắc đến những người đã nằm lại nơi chiến trường, giọng ông chùng xuống. Ông không kể nhiều về những mất mát, chỉ lặng đi trong giây lát rồi nói rằng, chính sự hy sinh của đồng đội càng khiến những người còn sống phải vững vàng hơn, chiến đấu quyết tâm hơn. Bởi họ hiểu rằng, mỗi bước tiến của đơn vị là sự tiếp nối máu xương của những người đã ngã xuống.

          Cuộc chiến ấy không chỉ là cuộc chiến bảo vệ biên giới và bình yên của nhân dân Việt Nam. Theo lời ông Phượng, đó còn là hành trình giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng, giành lại quyền được sống, được làm người và được hướng tới tương lai. Những người lính Việt Nam đã chiến đấu trong hoàn cảnh vô cùng gian khổ, không phải vì lợi ích riêng, mà vì nghĩa vụ quốc tế cao cả và tình đoàn kết giữa các dân tộc.

          Đôi bàn tay ông Phượng chai sạn theo năm tháng. Bàn tay ấy từng cầm súng giữa chiến trường, từng bám vào vách núi vượt qua những cung đường hiểm trở, từng dìu đồng đội qua những ngày khói lửa. Hôm nay, bàn tay ấy đã trở về với ruộng nương, với bản làng, với cuộc sống bình dị. Nhưng trong ánh mắt ông vẫn còn nguyên ngọn lửa của một thời tuổi trẻ. Ngoài sân, nắng tháng Tám trải vàng trên những tán cây. Tiếng trẻ nhỏ nô đùa vọng ra từ cuối bản. Nhìn các em hồn nhiên chạy nhảy, ông Phượng mỉm cười. Ông bảo rằng điều khiến những người lính năm xưa vui nhất chính là được nhìn thấy quê hương thanh bình, trẻ em được đến trường, người dân được sống trong những ngày không còn tiếng bom rơi, đạn nổ.

          Ông nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay rằng, lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trong những thời khắc chiến tranh. Trong thời bình, yêu nước còn là sống có trách nhiệm, học tập nghiêm túc, lao động sáng tạo, giữ gìn kỷ luật, tôn trọng lịch sử và sẵn sàng cống hiến khi Tổ quốc cần. “Các cháu được sống trong hòa bình là một điều rất quý. Hãy biết trân trọng điều đó. Đừng để những ngày tháng gian khổ của cha ông bị lãng quên”, ông nói. Lời tâm sự ấy vang lên giữa mùa thu tháng Tám, giản dị mà lay động. Từ một căn nhà nhỏ nơi bản Đình, câu chuyện của người cựu chiến binh Kha Xuân Phượng đã nối liền quá khứ với hiện tại. Những năm tháng chiến đấu của ông và đồng đội nhắc chúng ta rằng, độc lập, tự do và hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng lòng yêu nước, sự hy sinh và ý chí kiên cường của biết bao thế hệ.

          Rời bản Đình, tôi ngoái nhìn lá cờ đỏ sao vàng đang bay trong gió. Mùa Cách mạng Tháng Tám lại về. Trong sắc cờ thiêng liêng ấy có bóng dáng của những người lính đã đi qua chiến tranh, có những người đã trở về và cả những người mãi mãi nằm lại nơi biên giới xa xôi và trong mỗi người trẻ hôm nay, mùa thu độc lập cần được tiếp nối bằng một lời hứa: sống xứng đáng với sự hy sinh của cha ông, giữ gìn hòa bình, bảo vệ độc lập dân tộc và góp sức dựng xây đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn