Người có công giúp đỡ cách mạng

Dấu chân người lính giữa những năm tháng quyết liệt

Cần Thơ13/01/2026ĐOÀN PHƯỜNG CÁI RĂNG (ĐOÀN PHƯỜNG CÁI RĂNG)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thanh, sinh năm 1956, trưởng thành trong bối cảnh đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của chú không trọn vẹn những ngày yên bình, mà sớm in hằn dấu ấn của bom đạn, chia ly và những câu chuyện về người ra trận. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong chú tinh thần yêu nước và ý chí sẵn sàng dấn thân vì Tổ quốc.

Ngày 11/01/1973, khi mới mười bảy tuổi, chú Nguyễn Văn Thanh tham gia cách mạng. Đó là thời điểm chiến trường bước vào giai đoạn hết sức ác liệt; mỗi tấc đất đều thấm mồ hôi, xương máu của biết bao người con đất Việt. Rời xa gia đình, chú khoác trên mình màu áo lính, bước vào hàng ngũ Đại đội 3, thuộc Tiểu đoàn 1, Tiểu đoàn 2, Sư đoàn 4 – một đơn vị chủ lực thường xuyên có mặt ở những địa bàn trọng điểm.

Trong môi trường quân ngũ nghiêm ngặt, chú Thanh nhanh chóng rèn luyện bản lĩnh, từ người lính trẻ trở thành Trung sĩ, giữ vai trò nòng cốt trong đơn vị. Cấp bậc không chỉ là sự ghi nhận về năng lực, mà còn là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm và sự tin cậy của chỉ huy đối với chú. Trên chiến trường, Trung sĩ Nguyễn Văn Thanh luôn gương mẫu trong hành động, vững vàng trong ý chí, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn, nguy hiểm.

Những năm tháng chiến đấu của đơn vị là chuỗi ngày đối mặt liên tục với thử thách: hành quân dài ngày, chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn, thời tiết khắc nghiệt và sự khốc liệt của bom đạn. Giữa hoàn cảnh ấy, chú Thanh cùng đồng đội vẫn giữ vững kỷ luật, đoàn kết một lòng. Trong những giờ phút cam go, tiếng hô khẩu lệnh dứt khoát, sự bình tĩnh của người Trung sĩ đã tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho anh em vượt qua hiểm nguy.

Không chỉ là người lính trên tuyến đầu, chú Nguyễn Văn Thanh còn là điểm tựa tinh thần của đồng đội. Chú chia sẻ từng phần lương thực ít ỏi, động viên anh em trong những đêm dài căng thẳng, nhắc nhau giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất. Chính tình đồng chí, đồng đội ấy đã trở thành sức mạnh vô hình giúp người lính trụ vững giữa chiến trường khốc liệt.

Chiến tranh đi qua, thời gian lùi xa, nhưng ký ức về thời hoa lửa vẫn còn nguyên vẹn trong câu chuyện đời chú Nguyễn Văn Thanh. Đó là ký ức về tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường, về những đồng đội kề vai sát cánh, và về lý tưởng cao đẹp mà cả một thế hệ đã lựa chọn không do dự.

Câu chuyện của Trung sĩ Nguyễn Văn Thanh là tư liệu quý giá cho thế hệ mai sau: nhắc nhớ rằng độc lập, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người lính bình dị mà kiên cường. Đó là ngọn lửa lịch sử cần được trân trọng, gìn giữ và tiếp nối – để tinh thần yêu nước không bao giờ tắt trong dòng chảy của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn