Cựu chiến binh

Dấu chân người lính giữa thời hoa lửa (1)

Câu chuyện kể về thương binh Đỗ Văn Lập, sinh năm 1955, hiện sống tại phường Việt Yên. Năm 18 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ vào Trung đoàn 2, Đoàn An Lão và tham gia chiến đấu trong Chiến tranh biên giới Việt Nam – Trung Quốc 1979 tại Lạng Sơn. Trong một trận chiến ác liệt, ông bị nhiều mảnh bom găm vào chân và trở thành thương binh. Sau chiến tranh, ông trở về quê hương với đôi chân còn mang thương tích nhưng vẫn giữ tinh thần lạc quan, tự hào về những năm tháng cống hiến cho Tổ quốc. Câu chu

Bắc Ninh16/03/2026Trương Thị Ngát (Trường Tiểu học Lãng Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những câu chuyện mà tôi được nghe khi tham gia tìm hiểu nhân chứng lịch sử tại địa phương, có một câu chuyện khiến tôi xúc động và khâm phục sâu sắc. Đó là câu chuyện của thương binh Đỗ Văn Lập, sinh năm 1955, hiện đang sinh sống tại TDP Trung Nghĩa, phường Việt Yên, tỉnh Bắc Ninh. Ở ông, tôi thấy hiện lên hình ảnh một người lính giản dị mà kiên cường – một dấu chân thầm lặng của “thời hoa lửa” vẫn còn in đậm trong ký ức và trên chính đôi chân mang thương tích của ông.

Ông Lập sinh ra trong một gia đình thuần nông. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Những buổi theo cha mẹ ra đồng, nghe tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, hay những câu chuyện về các anh bộ đội nơi chiến trường đã gieo trong lòng cậu bé Lập khi ấy một ước mơ giản dị mà thiêng liêng: được khoác lên mình màu áo lính, được cầm súng bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân.

Năm vừa tròn 18 tuổi, khi bạn bè đồng trang lứa còn đang gắn bó với ruộng đồng, ông Lập đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ông được biên chế vào Trung đoàn 2, Đoàn An Lão, đóng quân tại Lạng Sơn – vùng đất địa đầu Tổ quốc. Những tháng ngày huấn luyện gian khổ đã rèn cho ông ý chí thép và tinh thần sẵn sàng chiến đấu.

Tháng 2 năm 1979, chiến tranh biên giới phía Bắc bùng nổ. Quân Trung Quốc đồng loạt tấn công các tỉnh biên giới Việt Nam. Khi Tổ quốc gọi tên, ông Lập cùng đồng đội lập tức được điều động tham gia chiến đấu bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Ông kể rằng những ngày ấy, khắp nơi vang lên tiếng súng, tiếng pháo. Đất đá rung chuyển, khói lửa mịt mù. Giữa tình thế vô cùng nguy hiểm, người lính trẻ Đỗ Văn Lập vẫn giữ vững vị trí, cùng đồng đội chiến đấu kiên cường. Ông không nghĩ đến bản thân, chỉ nghĩ rằng sau lưng mình là nhân dân, là quê hương, là gia đình đang mong chờ bình yên.

Trong một trận đánh ác liệt, ông không may bị nhiều mảnh bom vỡ găm vào bắp chân. Máu chảy rất nhiều, cơn đau thấu xương khiến ông choáng váng. Đồng đội nhanh chóng đưa ông ra khỏi tuyến lửa. Dù được phẫu thuật và điều trị trong thời gian dài, nhưng do vết thương quá nặng, các bác sĩ không thể lấy hết những mảnh bom nhỏ li ti còn nằm sâu trong cơ thể ông.

Thế nhưng, điều khiến tôi khâm phục nhất không chỉ là vết thương mà ông mang theo suốt đời, mà là tinh thần của ông khi nhắc lại những năm tháng ấy. Ông không hề bi lụy hay than trách số phận. Ông chỉ mỉm cười và nói: “Lúc ấy, mình chỉ nghĩ làm sao hoàn thành nhiệm vụ. Còn sống trở về là may mắn lắm rồi.”

Dù bị trọng thương, ông vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của người lính. Sau khi chiến tranh lắng xuống, ông trở về quê hương với tấm thân mang thương tích nhưng trái tim đầy tự hào. Ông trở thành người chồng, người cha, rồi người ông như bao người đàn ông khác nơi làng quê Bắc Ninh.

Đôi chân của ông tuy còn giữ được, nhưng những mảnh bom năm xưa đã khiến khả năng đi lại của ông không thể hồi phục hoàn toàn. Ông đi lại chậm chạp, mỗi bước đi đều là sự cố gắng. Những ngày trái gió trở trời, đôi chân lại đau nhức âm ỉ. Cơn đau như nhắc ông về một thời hoa lửa đã qua.

Thế nhưng, trong những khoảnh khắc ấy, không khí trong ngôi nhà nhỏ lại trở nên ấm áp lạ thường. Các cháu của ông quây quần bên ông, nhẹ nhàng xoa bóp chân, bôi dầu gió. Ông vừa nhìn các cháu, vừa ôn tồn kể lại những năm tháng chiến đấu với niềm kiêu hãnh xen lẫn bồi hồi.

Ông kể về đồng đội, về những người đã mãi mãi nằm lại nơi biên giới. Ông kể về những đêm hành quân trong giá rét, về những bữa cơm vội giữa chiến hào. Trong ánh mắt ông ánh lên niềm tự hào của một người đã sống trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Câu chuyện của thương binh Đỗ Văn Lập không chỉ là câu chuyện về chiến tranh. Đó còn là câu chuyện về lòng yêu nước giản dị mà sâu sắc. Là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để bảo vệ độc lập, chủ quyền của đất nước.

Ngày nay, khi đất nước hòa bình, chúng ta được sống trong điều kiện đủ đầy hơn, ít ai còn nghe thấy tiếng súng nơi biên cương. Nhưng sự bình yên ấy được đánh đổi bằng máu xương và cả những mảnh bom còn nằm lại trong cơ thể những người lính như ông Lập.

Mỗi lần đến thăm ông, lắng nghe câu chuyện của ông, tôi hiểu rằng việc lưu giữ và lan tỏa những ký ức này là điều vô cùng cần thiết. Đó không chỉ là sự tri ân đối với những người đã cống hiến tuổi xuân cho Tổ quốc, mà còn là bài học sống động cho thế hệ trẻ hôm nay.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng tinh thần của thời hoa lửa vẫn còn đó – trong từng câu chuyện được kể lại, trong từng bước chân chậm rãi của người thương binh năm xưa, và trong ánh mắt tự hào của ông khi nhìn các cháu lớn lên giữa hòa bình.

Câu chuyện của thương binh Đỗ Văn Lập sẽ mãi là một “ký ức sống” – nhắc nhở chúng ta biết trân trọng quá khứ, biết ơn hiện tại và có trách nhiệm hơn với tương lai của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn