Dấu Chân Người Lính Giữa Thời Hoa Lửa
Dấu Chân Người Lính Giữa Thời Hoa Lửa
Một buổi sáng yên tĩnh, khi mọi người còn đang bận rộn với công việc của mình, có một người vẫn lặng lẽ đến khu di tích Cầu Kinh. Ông cẩn thận lau dọn từng góc nhỏ, chăm sóc từng hàng cây và thắp nén nhang tưởng nhớ những người đã khuất. Hình ảnh ấy khiến em không khỏi tò mò và xúc động. Đó chính là Bác 5 Kiểm – cựu chiến binh Nguyễn Văn Kiểm, một con người giản dị nhưng vô cùng đáng kính.
Bác Nguyễn Văn Kiểm sinh năm 1946, quê ở xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc (nay thuộc xã Cần Giuộc, tỉnh Tây Ninh). Khi còn trẻ, bác đã tham gia chiến đấu trong Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, Đại đội 316. Bác từng tham gia trận chiến kéo dài 45 ngày đêm tại khu vực Cầu Kinh vào năm 1967. Đây là một trong những trận đánh vô cùng ác liệt khi quân địch sử dụng nhiều loại vũ khí hiện đại như máy bay, tàu chiến và pháo binh. Trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy, bác và đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu, không hề lùi bước.
Không chỉ dũng cảm, bác còn là người rất giàu tình cảm. Trong một lần chiến đấu, bác tưởng rằng người đồng đội thân thiết – Tám Nghĩa – đã hy sinh. Khi cố gắng cứu bạn, bác bị thương nặng ở tay trái. Nhưng thật may mắn, sau đó bác lại gặp lại người đồng đội ấy tại trạm y tế. Câu chuyện này khiến em hiểu rằng trong chiến tranh, tình đồng chí là vô cùng thiêng liêng và đáng trân trọng.
Chiến tranh đã để lại cho bác những mất mát lớn. Năm 1970, bác bị trúng đạn và mất đi cánh tay phải. Dù phải chịu thương tật nặng nề, bác vẫn không gục ngã. Bác luôn giữ tinh thần lạc quan, mạnh mẽ và tiếp tục sống có ích. Điều đó khiến em vô cùng khâm phục nghị lực của bác.
Trở về với hiện tại, hình ảnh bác mỗi ngày đến khu di tích vẫn luôn khiến em ấn tượng sâu sắc. Bác lau dọn, chăm sóc cây xanh và thắp hương tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ. Trước khi khu di tích được xây dựng, bác còn tự lập miếu thờ đồng đội. Từ năm 2013 đến nay, bác tình nguyện trông coi nơi này mà không nhận bất kỳ sự đền đáp nào. Những việc làm ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng ý nghĩa vô cùng lớn lao.
Qua câu chuyện về bác, em nhận ra rằng có những con người sống rất thầm lặng nhưng lại mang đến những giá trị to lớn. Bác 5 Kiểm là một người như vậy. Bác không chỉ là một người lính anh dũng mà còn là một con người giàu lòng nhân ái và nghĩa tình.
Em cảm thấy vô cùng kính trọng và biết ơn Bác 5 Kiểm. Qua đó, em hiểu rằng mình cần phải trân trọng cuộc sống hiện tại, cố gắng học tập thật tốt và sống có trách nhiệm hơn. Hình ảnh của bác sẽ luôn là một tấm gương sáng để em noi theo.


