DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH GIỮA THỜI HOA LỬA
Có những con người mà khi gặp gỡ, ta không chỉ cảm nhận được sự từng trải của thời gian, mà còn thấy được cả một thời tuổi trẻ hào hùng của dân tộc hiện lên trong ánh mắt, lời nói và cách sống của họ. Với tôi, bác Đặng Ngọc Việt – người cựu chiến binh hiện đang sinh sống tại thôn Vũ Thịnh, xã Chấn Thịnh, tỉnh Lào Cai – chính là một con người như thế.
Bác sinh năm 1956, thuộc thế hệ thanh niên lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Năm vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi bao thanh niên còn mang trong mình những ước mơ tuổi trẻ – bác đã khoác lên mình màu xanh áo lính, lên đường nhập ngũ với tinh thần “Tổ quốc gọi, thanh niên sẵn sàng”.
Đó là thời kỳ đất nước còn vô vàn khó khăn, gian khổ. Những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi khi ấy đã gác lại phía sau gia đình, quê hương, gác lại tuổi trẻ và những khát vọng riêng tư để bước vào cuộc chiến đấu đầy hiểm nguy nhằm bảo vệ độc lập, chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Bác Việt cũng như biết bao người lính năm xưa đã đi qua những tháng ngày “thời hoa lửa” như thế. Đó là những năm tháng hành quân trong gian khó, là những đêm thức trắng giữa núi rừng, là những lần đối diện với bom đạn và ranh giới sinh tử. Nhưng cũng chính trong gian khổ ấy, phẩm chất cao đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ” được hun đúc mạnh mẽ hơn bao giờ hết: kiên cường, bản lĩnh, kỷ luật, sống vì đồng đội, vì nhân dân và vì Tổ quốc.
Chiến tranh qua đi, đất nước hòa bình, bác trở về quê hương mang theo hành trang quý giá nhất của cuộc đời người lính: ý chí vượt khó, tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến.
Nhiều người cho rằng khi rời quân ngũ là kết thúc một chặng đường. Nhưng với bác Đặng Ngọc Việt, đó lại là khởi đầu của một hành trình mới – hành trình của một người lính thời bình.
Trở về cuộc sống đời thường với biết bao khó khăn của thời kỳ đất nước còn nghèo, bác không chọn cho mình cuộc sống an phận. Phát huy phẩm chất của người lính và tinh thần tiên phong của một người Đảng viên, bác tiếp tục lao động, sản xuất và tìm hướng phát triển kinh tế ngay trên chính mảnh đất quê hương mình.
Bằng sự mạnh dạn, dám nghĩ, dám làm, bác đã thành lập Công ty Việt Anh hoạt động trong lĩnh vực sản xuất và khai thác quặng sắt thô. Trong điều kiện vùng cao còn nhiều thiếu thốn, việc xây dựng và phát triển doanh nghiệp không hề dễ dàng. Nhưng bằng ý chí và nghị lực của người lính năm xưa, bác từng bước vượt qua khó khăn, gây dựng doanh nghiệp, tạo công ăn việc làm ổn định cho nhiều lao động địa phương.
Điều khiến tôi khâm phục không chỉ là sự thành công trong lao động sản xuất, mà còn là trách nhiệm xã hội và tình cảm của bác đối với quê hương. Dù bận rộn với công việc, bác vẫn luôn tích cực tham gia các hoạt động an sinh xã hội tại địa phương. Từ những chương trình hỗ trợ người nghèo, giúp đỡ các gia đình khó khăn, đến đóng góp cho các phong trào của thôn, xã – bác luôn sẵn sàng chung tay với tinh thần trách nhiệm và nghĩa tình của một người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Ở bác, tôi cảm nhận được một điều rất đặc biệt: dù ở thời chiến hay thời bình, người lính ấy vẫn luôn sống vì cộng đồng, vì nhân dân. Có lẽ, giá trị lớn nhất của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu, mà nằm ở những điều tốt đẹp họ để lại cho xã hội và thế hệ sau. Bác Đặng Ngọc Việt chính là một người như thế.
Trong câu chuyện của bác, tôi nhìn thấy hình ảnh của cả một thế hệ cha anh đã sống và cống hiến bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Họ đã đi qua chiến tranh bằng lòng yêu nước và trở về xây dựng quê hương bằng đôi bàn tay lao động cần cù, bằng ý chí và trách nhiệm công dân cao cả.
Ngày hôm nay, khi đất nước đang phát triển mạnh mẽ trong thời kỳ mới, thế hệ trẻ chúng tôi được sống trong hòa bình, được học tập và làm việc trong điều kiện tốt hơn rất nhiều. Và cũng chính vì thế, chúng tôi càng phải biết trân trọng hơn những hy sinh của các thế hệ đi trước.
Những người như bác Đặng Ngọc Việt không chỉ là nhân chứng của lịch sử, mà còn là những tấm gương sống động về lý tưởng, nghị lực và tinh thần cống hiến. Đó là những giá trị vô cùng quý báu để thế hệ trẻ hôm nay học tập và noi theo.
Tôi luôn tâm niệm rằng: lòng yêu nước không chỉ thể hiện nơi chiến trường, mà còn được thể hiện trong lao động, trong trách nhiệm với cộng đồng và trong khát vọng xây dựng quê hương giàu đẹp hơn mỗi ngày.
Bác Việt đã sống một cuộc đời như thế. Một cuộc đời của người lính bước ra từ khói lửa chiến tranh nhưng chưa bao giờ ngừng cống hiến. Một cuộc đời giản dị nhưng đáng kính. Một cuộc đời để thế hệ trẻ chúng tôi nhìn vào và tự nhắc mình phải sống trách nhiệm hơn, nỗ lực hơn và cống hiến nhiều hơn cho quê hương, đất nước.
Thời gian có thể làm mái tóc người lính bạc đi, nhưng phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ trong họ thì vẫn luôn sáng mãi. Và tôi tin rằng, những dấu chân của thế hệ người lính năm xưa sẽ tiếp tục là ngọn lửa truyền cảm hứng cho lớp lớp thế hệ trẻ hôm nay và mai sau trên hành trình dựng xây, bảo vệ và phát triển quê hương Việt Nam thân yêu.


