Cựu chiến binh

Dấu chân người lính không phai

Đà Nẵng29/04/2026Đoàn Đình Hồng Hiệp (xã Xuân Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi sáng sớm, khi làng quê còn chìm trong làn sương nhẹ, tôi tìm đến nhà bác Đoàn Hồng Binh – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ, phía trước là khoảng sân trồng đầy cây xanh, tạo cảm giác bình yên đến lạ. Ít ai nghĩ rằng, người đàn ông hiền hậu trước mặt tôi đã từng trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt.

Bác kể, năm 18 tuổi, khi vừa rời ghế nhà trường, bác đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Với bác, đó không chỉ là nghĩa vụ mà còn là trách nhiệm của một người con đối với Tổ quốc. Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày huấn luyện gian khổ, nhưng cũng là lúc hun đúc ý chí và tinh thần của người lính.

Khi được hỏi về những kỷ niệm sâu sắc nhất, bác trầm ngâm một lúc rồi chậm rãi kể về một trận đánh mà bác không thể nào quên. Đó là lần đơn vị của bác hành quân xuyên rừng trong nhiều ngày để tiếp cận mục tiêu. Thiếu thốn lương thực, điều kiện sinh hoạt khó khăn, nhưng tất cả đều quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Trong trận đánh ấy, bác và đồng đội đã chiến đấu kiên cường trước hỏa lực mạnh của địch. Có những người đã ngã xuống ngay bên cạnh bác. Nhắc đến đây, giọng bác chùng xuống, ánh mắt xa xăm như vẫn còn nhìn thấy những hình ảnh năm xưa. Bác nói: “Chiến tranh tàn khốc lắm, nhưng cũng chính trong hoàn cảnh đó, tình đồng đội lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết”.

Sau nhiều năm chiến đấu, bác may mắn trở về khi đất nước thống nhất. Trở lại cuộc sống đời thường, bác tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và góp phần phát triển quê hương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng bác luôn giữ vững tinh thần lạc quan của người lính.

Điều khiến tôi ấn tượng nhất là cách bác nhìn nhận về quá khứ. Không oán trách, không bi lụy, bác chỉ nhẹ nhàng nói rằng đó là một phần của cuộc đời, là điều mà thế hệ bác đã đi qua để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Rời khỏi nhà bác, trong tôi vẫn còn đọng lại nhiều suy nghĩ. Những câu chuyện như thế không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là một phần của lịch sử dân tộc. Thế hệ trẻ hôm nay có thể không trải qua chiến tranh, nhưng cần phải hiểu, trân trọng và tiếp nối những giá trị mà cha ông đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Là một Bí thư chi đoàn, tôi tự nhủ sẽ cố gắng học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm hơn. Bởi đó chính là cách thiết thực nhất để tri ân những người đã hy sinh và cống hiến cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu chân người lính không phai | Câu chuyện thời hoa lửa