Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH – KÝ ỨC KHÔNG PHÔI CỦA ÔNG PHẨM VIỆT HÙNG- HV

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH – KÝ ỨC KHÔNG PHÔI CỦA ÔNG PHẨM VIỆT HÙNG

Tây Ninh29/04/2026Nguyễn Hải Phi (THPT Hùng Vương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không nằm lại trong quá khứ, mà vẫn âm thầm sống trong hiện tại như một phần của cuộc đời. Đó là ký ức về chiến tranh, về những năm tháng gian khổ nhưng đầy ý nghĩa, về những con người đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc. Cuộc đời của ông Phẩm Việt Hùng là một dòng ký ức như thế – lặng lẽ nhưng sâu sắc, giản dị nhưng đầy tự hào.

Ông sinh ngày 19 tháng 5 năm 1950 tại xã Thạnh Đức, huyện Bến Lức, tỉnh Long An (cũ), trong một gia đình có truyền thống cách mạng sâu sắc. Từ khi còn nhỏ, ông đã lớn lên trong những câu chuyện về kháng chiến, về lòng dũng cảm và sự hy sinh của cha mẹ. Cha ông – ông Phạm Văn Giáo – là người trực tiếp tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp, luôn sẵn sàng dấn thân vì Tổ quốc. Mẹ ông – bà Huỳnh Thị Thiệt – cũng là một người phụ nữ kiên cường, âm thầm nuôi giấu cán bộ, tiếp tế lương thực và che chở cho lực lượng cách mạng. Những hình ảnh ấy đã trở thành nền tảng hình thành nên lý tưởng sống của ông.

Tuổi thơ của ông không có sự bình yên trọn vẹn, nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, ý thức trách nhiệm và lòng yêu nước đã sớm hình thành. Khi mới 15 tuổi, ông đã tham gia cách mạng, bước vào con đường mà cha mẹ và các thế hệ đi trước đã lựa chọn. Đó không chỉ là một quyết định, mà là sự tiếp nối của truyền thống gia đình.

Năm 1966, ông được biên chế vào Tiểu đoàn B95, làm nhiệm vụ bảo vệ Khu ủy Khu 8 – cơ quan đầu não của cách mạng. Công việc ấy không chỉ đòi hỏi sự dũng cảm mà còn cần sự kiên nhẫn, mưu trí và tinh thần cảnh giác cao. Sau đó, ông tiếp tục được điều động về lực lượng cảnh vệ B2, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ lãnh đạo và căn cứ cách mạng.

Đặc biệt, năm 1967, ông được phân công làm cận vệ cho đồng chí Nguyễn Thị Định tại Chiến khu D. Đây là giai đoạn chiến trường diễn ra vô cùng ác liệt khi quân Mỹ mở các cuộc càn quét quy mô lớn. Trong hoàn cảnh ấy, ông cùng đồng đội đã kiên cường chiến đấu, bảo vệ an toàn cho lãnh đạo và căn cứ. Chính trong những trận chiến ấy, ông đã trực tiếp tiêu diệt hai lính Mỹ, góp phần vào thắng lợi chung của đơn vị.

Năm 1968, ông tham gia trận đánh Gò Chùa (Kiến Phong) với cương vị Tiểu đội phó. Trước sự tấn công dữ dội của máy bay địch, ông cùng đồng đội đã kiên cường đánh trả và trực tiếp bắn rơi một máy bay, bắt sống một lính Mỹ. Đây là một dấu ấn quan trọng trong cuộc đời chiến đấu của ông.

Cuối năm 1968, ông tiếp tục tham gia chiến đấu tại Khánh Bình (An Giang), cùng đồng đội bám trụ, bảo vệ nhân dân và giữ vững vùng căn cứ trước các đợt càn quét của địch. Tinh thần kiên cường và sự bền bỉ của ông đã góp phần quan trọng vào việc làm thất bại âm mưu của đối phương.

Năm 1972, ông được điều động về Cai Lậy để chuẩn bị cho Chiến dịch Hồ Chí Minh. Tại đây, ông tham gia vận động binh lính đối phương đầu hàng và tiếp tục chiến đấu, giữ vững địa bàn. Đến tháng 4 năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông cùng đơn vị tiếp quản địa bàn, đảm bảo an ninh và ổn định tình hình.

Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến trong thời bình, tham gia công tác tại địa phương và giữ lối sống gương mẫu. Đến khi nghỉ hưu, ông vẫn tích cực tham gia sinh hoạt tại Chi hội Cựu chiến binh và Chi bộ địa phương. Đặc biệt, tháng 11 năm 2025, ông được trao tặng Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng – một dấu mốc cho chặng đường dài trung thành với lý tưởng cách mạng.

Những huân chương mà ông được trao tặng không chỉ là phần thưởng, mà còn là minh chứng cho một cuộc đời đã sống trọn vẹn vì Tổ quốc. Nhưng có lẽ, điều đáng quý nhất không nằm ở những danh hiệu, mà ở chính những ký ức – những ký ức đã làm nên con người ông hôm nay.

Câu chuyện về ông Phẩm Việt Hùng khiến tôi thật sự lắng lại và suy nghĩ rất nhiều, bởi qua đó tôi không chỉ thấy được hình ảnh của một người lính kiên trung mà còn cảm nhận được chiều sâu của những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ nhưng vô cùng ý nghĩa. Những đóng góp và chiến công của ông từ khi còn rất trẻ khiến tôi vô cùng kính phục và trân trọng. Qua câu chuyện này, tôi nhận ra rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có, mà là kết quả của biết bao hy sinh của thế hệ đi trước, từ đó càng thêm trân trọng cuộc sống hiện tại và ý thức rõ hơn về trách nhiệm của bản thân. Tôi hiểu rằng mình cần sống có mục tiêu, có lý tưởng và không ngừng nỗ lực học tập để đóng góp cho xã hội, bởi những giá trị mà ông để lại sẽ mãi là nguồn động lực giúp thế hệ trẻ noi theo và phát huy trong tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn