DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH LỘC VĂN QUYẾN
Trong những ngày về thăm và tìm hiểu lịch sử tại địa phương, tôi có dịp được nghe kể về cuộc đời của Lộc Văn Quyến – một người lính giản dị nhưng đã đi qua những năm tháng “hoa lửa” đầy gian khổ và đáng tự hào.
DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH LỘC VĂN QUYẾN
Trong những ngày về thăm và tìm hiểu lịch sử tại địa phương, tôi có dịp được nghe kể về cuộc đời của Lộc Văn Quyến – một người lính giản dị nhưng đã đi qua những năm tháng “hoa lửa” đầy gian khổ và đáng tự hào.

Ông sinh năm 1950, quê tại xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên. Trước khi nhập ngũ, ông là một người nông dân chân chất, gắn bó với ruộng đồng. Tuổi thơ và thanh xuân của ông trải qua trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, nhưng chính điều đó đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý chí sẵn sàng cống hiến.
Năm 1970, khi Tổ quốc cần, ông lên đường nhập ngũ. Tạm biệt gia đình và quê hương, ông bước vào quân ngũ với niềm tin và quyết tâm bảo vệ đất nước. Ông được phân công chiến đấu tại chiến trường B2, thuộc đơn vị 2BT52 – một trong những nơi ác liệt của cuộc kháng chiến.
Những năm tháng trong quân đội là quãng thời gian đầy thử thách. Người lính phải đối mặt với bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy luôn rình rập. Nhưng vượt lên tất cả, ông và đồng đội vẫn kiên cường chiến đấu, giữ vững tinh thần, cùng nhau vượt qua gian khó vì mục tiêu chung là độc lập, tự do cho dân tộc.
Đến tháng 4 năm 1977, ông hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương. Sau khi xuất ngũ, ông lại tiếp tục cuộc sống lao động giản dị, gắn bó với ruộng đồng tại xã Phú Lạc. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, ông vẫn luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ – cần cù, kiên trì và giàu lòng tin.

Nghe câu chuyện về ông, tôi càng hiểu rằng, những con người bình dị như ông chính là những người đã góp phần làm nên lịch sử. Họ không ồn ào, không kể công, nhưng những hi sinh thầm lặng của họ đã đem lại hòa bình cho đất nước hôm nay.
Là một đoàn viên thanh niên, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Câu chuyện “thời hoa lửa” của ông Lộc Văn Quyến nhắc nhở tôi phải sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng cuộc sống hiện tại và không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với thế hệ cha anh đi trước.


