Dấu chân người lính năm ấy
Trong ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Văn Đại, những dấu chân của người lính năm xưa đã đi qua biết bao cung đường, núi rừng và những tháng ngày xa quê. Mỗi bước chân không chỉ ghi dấu một chặng đường hành quân mà còn ghi lại một phần tuổi trẻ của ông.

Trong ký ức của cựu chiến binh Nguyễn Văn Đại, những dấu chân của người lính năm xưa đã đi qua biết bao cung đường, núi rừng và những tháng ngày xa quê. Mỗi bước chân không chỉ ghi dấu một chặng đường hành quân mà còn ghi lại một phần tuổi trẻ của ông.
Từ quê hương Nghi Lộc, Nghệ An, Nguyễn Văn Đại lên đường khi tuổi đời còn trẻ. Phía trước là cuộc sống quân ngũ với nhiều điều mới mẻ. Trong hành trang có quân trang, chiếc ba lô và những vật dụng cần thiết, nhưng sâu trong lòng vẫn là hình ảnh cha mẹ, mái nhà và quê hương.
Những ngày hành quân, đôi chân người lính đi qua những con đường dài. Có lúc thời tiết không thuận lợi, có lúc đường sá khó khăn, nhưng bên cạnh luôn có đồng đội cùng bước. Một lời động viên, một phần nước được sẻ chia hay một bữa cơm vội giữa đường đều trở thành những kỷ niệm đáng nhớ.
Có những đêm dừng chân giữa núi rừng, người lính tranh thủ nghỉ ngơi. Trong sự yên tĩnh của đêm, nỗi nhớ quê nhà lại trở về. Nguyễn Văn Đại nhớ Nghi Lộc, nhớ gia đình và mong một ngày được trở về trên chính những con đường quê thân thuộc.
Thời gian trôi qua, những dấu chân năm ấy đã không còn hiện rõ trên những con đường. Người lính trẻ ngày nào cũng đã trở thành một cựu chiến binh, mái tóc bạc theo năm tháng. Nhưng mỗi khi nhắc đến những cung đường cũ, ký ức về đồng đội và tuổi trẻ lại hiện về.
Dấu chân có thể phai theo thời gian, nhưng những gì người lính đã trải qua thì vẫn còn trong ký ức. Đó là dấu chân của tuổi trẻ, của tình đồng đội, của nỗi nhớ quê hương và một thời lịch sử không thể nào quên.



