Cựu chiến binh

"Dấu chân người lính năm xưa – Bài học quý cho thế hệ hôm nay."

Khánh Hòa02/06/2026Đoàn phường Ba Ngòi2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên tôi là Hoàng Đình Trung, sinh năm 1964. Nay tuổi đã ngoài sáu mươi, tóc đã bạc nhiều, nhưng mỗi lần ngồi bên con cháu, nghe các cháu hỏi về những năm tháng tuổi trẻ, ký ức trong tôi lại hiện về rõ mồn một như mới hôm qua.

Tôi sinh ra trong một gia đình lao động bình thường. Tuổi thơ của tôi gắn liền với những ngày đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Những bữa cơm độn khoai, độn sắn, những bộ quần áo vá chằng vá đụp là chuyện rất đỗi quen thuộc. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tôi được cha mẹ dạy phải biết sống tử tế, yêu quê hương và có trách nhiệm với đất nước.

Những năm đầu thập niên 1980, khi vừa bước sang tuổi đôi mươi, tôi tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày nhận giấy gọi, mẹ tôi lặng lẽ quay mặt đi lau nước mắt. Còn cha tôi chỉ đặt tay lên vai tôi và nói: “Là thanh niên thì phải biết gánh vác việc nước. Đi rồi nhớ giữ gìn sức khỏe và sống cho xứng đáng.” Câu nói ấy theo tôi suốt cả cuộc đời.

Ngày lên đường nhập ngũ, cả làng tiễn thanh niên ra quân. Ai cũng háo hức nhưng trong lòng không tránh khỏi những lo lắng. Tôi cùng nhiều đồng đội được huấn luyện trong môi trường quân đội đầy kỷ luật. Những ngày đầu thật không dễ dàng. Từ một chàng trai quen cuộc sống tự do, tôi phải làm quen với tiếng kẻng báo thức lúc trời còn chưa sáng, những buổi hành quân dài hàng chục cây số và những giờ huấn luyện dưới nắng gắt.

Có những hôm đôi chân phồng rộp vì hành quân, mồ hôi thấm ướt cả quân phục. Đêm xuống, anh em nằm sát bên nhau trên những chiếc giường đơn sơ, kể cho nhau nghe chuyện gia đình, chuyện quê hương để vơi đi nỗi nhớ nhà. Chính tình đồng đội đã giúp tôi vượt qua mọi khó khăn.

Thời điểm ấy, đất nước vẫn còn phải đối mặt với nhiều nhiệm vụ bảo vệ biên giới và giữ gìn sự bình yên. Đơn vị tôi được giao thực hiện nhiều nhiệm vụ ở những địa bàn xa xôi, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Có những tháng trời chúng tôi sống giữa núi rừng, nước sạch khan hiếm, lương thực tiếp tế không phải lúc nào cũng đầy đủ. Bữa ăn nhiều khi chỉ có rau rừng và chút cá khô nhưng anh em luôn động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Điều khiến tôi nhớ nhất là một lần đơn vị hành quân trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Mưa lớn kéo dài nhiều ngày làm đường sá sạt lở. Một người đồng đội của tôi bị sốt nặng. Không thể chờ lực lượng y tế đến kịp, anh em chúng tôi thay nhau cõng đồng chí ấy vượt nhiều cây số đường rừng để đưa về nơi điều trị. Khi đồng đội qua cơn nguy hiểm, ai nấy đều vui mừng như chính người thân của mình được cứu sống. Từ đó tôi hiểu rằng trong quân đội, tình đồng chí, đồng đội là thứ vô cùng thiêng liêng.

Những năm tháng quân ngũ đã rèn luyện cho tôi ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm. Tôi học được cách sống kỷ luật, biết đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Đó là hành trang quý giá mà không trường lớp nào có thể dạy được.

Sau khi hoàn thành nghĩa vụ và trở về địa phương, tôi bắt đầu cuộc sống mới với muôn vàn khó khăn. Kinh tế gia đình còn thiếu thốn, công việc chưa ổn định. Nhưng với bản lĩnh của người lính, tôi không cho phép mình nản lòng. Tôi tham gia lao động sản xuất, làm nhiều nghề khác nhau để chăm lo cho gia đình.

Những năm đầu lập nghiệp không ít lần thất bại. Có vụ mùa mất trắng vì thiên tai, có thời điểm kinh tế gia đình gặp khó khăn. Nhưng mỗi khi nghĩ đến những ngày gian khổ trong quân ngũ, tôi lại tự nhủ rằng những khó khăn ấy vẫn chưa là gì. Người lính đã từng vượt qua biết bao thử thách thì không thể gục ngã trước những trở ngại của cuộc sống đời thường.

Điều khiến tôi tự hào nhất không phải là những thành tích cá nhân, mà là việc đã nuôi dạy các con trưởng thành, biết sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội. Tôi luôn kể cho các con nghe về những năm tháng quân ngũ để các con hiểu rằng cuộc sống hôm nay được đánh đổi bằng biết bao công sức, hy sinh của các thế hệ đi trước.

Bây giờ tuổi đã cao, tôi vẫn tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh tại địa phương. Mỗi dịp gặp mặt đồng đội cũ, chúng tôi lại ôn lại những kỷ niệm một thời tuổi trẻ. Nhiều người tóc đã bạc trắng, bước đi chậm hơn trước, nhưng tình đồng đội thì vẫn nguyên vẹn như ngày nào.

Các con, các cháu thân yêu của ông! Ông không mong các con phải trải qua những gian khổ như thế hệ ông ngày trước. Điều ông mong nhất là các con biết yêu quê hương, sống trung thực, chăm chỉ học tập và làm việc có ích cho xã hội. Dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào, hãy luôn giữ vững ý chí, bởi khó khăn nào rồi cũng sẽ qua nếu chúng ta không bỏ cuộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn