Bài viết

Dấu chân người lính - Ngọn lửa yêu nước không bao giờ tắt

Dân tộc Việt Nam ta vốn tự hào với truyền thống “Dù ai đi Đông về Tây, Hai bảy tháng bảy nhớ ngày thương binh. Thương binh tử sĩ quên mình, Cho ta có được hòa bình ngày nay.”

Phú Thọ13/08/2026Phường Sông Cầu (Đoàn phường Sông Cầu)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dấu chân người lính - Ngọn lửa yêu nước không bao giờ tắt

Những câu thơ ấy luôn nhắc nhở mỗi người Việt Nam về truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", "Ăn quả nhớ người trồng cây". Để có được cuộc sống hòa bình, hạnh phúc hôm nay, biết bao thế hệ cha anh đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Hưởng ứng các hoạt động kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, Liên đội Trường Tiểu học Xuân Yên đã tổ chức hoạt động thăm hỏi gia đình người có công với cách mạng. Em rất vinh dự được cô giáo đưa đến thăm ông Nguyễn Xuân Hòa tại phường Sông Cầu, tỉnh Đắk Lắk.

Khi chúng em đến nơi, ông nở nụ cười hiền hậu đón tiếp. Sau những lời hỏi thăm ân cần, ông bắt đầu kể cho chúng em nghe về những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ nhưng rất đỗi hào hùng của mình.

Ông Nguyễn Xuân Hòa sinh năm 1954, quê ở phường Đông Ninh Hòa, tỉnh Khánh Hòa. Mới 16 tuổi, vào năm 1971, ông đã rời quê hương, tham gia cách mạng với mong muốn góp sức mình bảo vệ Tổ quốc. Trong những năm 1971 – 1972, ông hoạt động tại khu vực Bắc Khánh Hòa, băng rừng, vượt suối làm nhiệm vụ. Đến năm 1972, ông tiếp tục công tác ở Nam Khánh Hòa, tại Cam Ranh và Diên Khánh cho đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Dù phải đối mặt với biết bao gian khổ, hiểm nguy, ông và đồng đội vẫn luôn giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng.

Sau ngày giải phóng, ông được tham gia các lớp bồi dưỡng, học văn hóa để tiếp tục phục vụ trong quân đội. Từ năm 1977 đến năm 1980, ông công tác tại Tiểu đoàn 97, tham gia huấn luyện tân binh. Trên thao trường đầy nắng gió, ông cùng đồng đội miệt mài rèn luyện và hoàn thành nhiệm vụ huấn luyện nhiều đợt chiến sĩ lên đường làm nghĩa vụ quốc tế.

Điều khiến em ấn tượng nhất là khi ông kể về những ngày ở chiến trường. Mùa mưa năm 1973, giữa điều kiện vô cùng khắc nghiệt, ông cùng đồng đội vừa chiến đấu vừa đào hầm trú ẩn. Đến năm 1974, ông tham gia một cuộc hành quân dài, băng rừng, vượt núi hàng trăm ki-lô-mét từ Khánh Hòa đến căn cứ C10 ở tỉnh Đắk Lắk. Con đường đầy gian nan, mưa rừng, nắng gắt và thiếu thốn đủ bề, nhưng ông và đồng đội vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Năm 1979, ông lập gia đình. Đến năm 1980, ông phục viên trở về quê hương. Rời quân ngũ với những vết thương chiến tranh còn mang trên mình, ông bắt đầu cuộc sống mới bằng sự cần cù, chịu khó để xây dựng gia đình.

Không chỉ cống hiến trong thời chiến, khi đất nước hòa bình, ông vẫn tiếp tục góp sức cho quê hương. Năm 1999, ông tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và đến năm 2009 đảm nhiệm công tác Hội, luôn tận tâm chăm lo, giúp đỡ hội viên và tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng.

Sau khi nghe ông kể chuyện, chúng em đã kính tặng ông một món quà nhỏ thay cho lòng biết ơn và sự kính trọng. Ông vui vẻ đón nhận, nở nụ cười hiền hậu và gửi lời cảm ơn đến thầy cô cùng các bạn học sinh. Chia tay ông, em mang theo thật nhiều cảm xúc và sự xúc động.

Buổi gặp gỡ đã giúp em hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của những người lính. Những câu chuyện của ông không chỉ giúp em thêm yêu lịch sử dân tộc mà còn nhắc nhở em phải biết trân trọng cuộc sống, chăm ngoan, học giỏi để xứng đáng với sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh.

Em sẽ luôn ghi nhớ lời dạy "Uống nước nhớ nguồn", cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt để sau này trở thành người có ích, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn