Anh hùng Lực lượng vũ trang

Dấu chân người lính ở Điện Biên Phủ

Dấu chân người lính ở Điện Biên Phủ

Cần Thơ23/01/2026ĐOÀN PHƯỜNG CÁI RĂNG (ĐOÀN PHƯỜNG CÁI RĂNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ, khi tiếng súng chưa bao giờ dứt trên những miền quê nghèo. Tuổi thơ của ông lớn lên cùng những câu chuyện về bộ đội, về du kích, về những người lặng lẽ đi trong đêm để giữ làng, giữ nước. Những câu chuyện ấy đã gieo vào lòng cậu bé năm xưa một hạt mầm âm thầm: hạt mầm của lòng yêu nước. Lớn lên trong gian khó, Hoàng Văn Lục sớm hiểu rằng độc lập không phải điều tự nhiên mà có. Khi Tổ quốc cần, ông khoác ba lô lên đường, rời mái nhà đơn sơ, rời vòng tay gia đình để bước vào cuộc đời người lính. Hành trang mang theo không có gì nhiều, chỉ có một niềm tin giản dị mà bền bỉ: “Còn giặc là còn đi.” Những năm tháng quân ngũ của ông gắn liền với núi rừng Tây Bắc – nơi mây phủ quanh năm, nơi đất đá khô cằn nhưng lòng người thì nóng như lửa. Ở đó, người lính không chỉ đối mặt với kẻ thù, mà còn đối mặt với đói rét, bệnh tật, thiếu thốn trăm bề. Có những ngày, cả đơn vị chỉ chia nhau nắm cơm độn, bát nước suối, ngủ trên sườn núi lạnh buốt. Nhưng chưa bao giờ ý chí của họ nguội lạnh. Và rồi, lịch sử gọi tên Điện Biên Phủ. Những ngày chuẩn bị cho chiến dịch, Hoàng Văn Lục cùng đồng đội kéo pháo vào trận địa, đào hào xuyên núi, bám đất từng tấc một. Đôi vai trần rớm máu vì dây kéo pháo, bàn tay chai sạn vì cuốc xẻng, nhưng không một lời than vãn. Ai cũng hiểu: mỗi mét hào đào thêm là con đường dẫn tới chiến thắng, mỗi giọt mồ hôi rơi xuống là một bước tiến gần hơn tới độc lập. Khi chiến dịch nổ ra, Điện Biên Phủ rung chuyển trong khói lửa. Bom đạn trút xuống ngày đêm, mặt đất như không lúc nào được yên. Hoàng Văn Lục cùng đồng đội bám trụ trong giao thông hào, chiến đấu bằng tất cả lòng quả cảm của tuổi trẻ. Có những người ngã xuống ngay bên cạnh ông, chưa kịp gọi hết tên nhau. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã hun đúc thêm quyết tâm: phải đánh đến cùng, để những người đã ngã xuống không uổng phí. Và rồi, chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm Đờ Cát. Điện Biên Phủ toàn thắng. Một đế quốc hùng mạnh buộc phải cúi đầu. Cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui chưa từng có. Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng Văn Lục đứng lặng giữa núi rừng Tây Bắc. Ông không khóc, cũng không reo to. Trong lòng ông là một cảm xúc rất sâu: niềm tự hào hòa lẫn nỗi nhớ thương. Tự hào vì mình đã góp một phần nhỏ bé vào chiến thắng của dân tộc. Nhưng cũng đau đáu nhớ về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, không kịp nhìn thấy ngày khải hoàn. Hòa bình lập lại, ông trở về với cuộc sống đời thường. Vẫn là người nông dân chất phác, vẫn là người lao động lặng lẽ. Nhưng trong con người bình dị ấy là cả một bầu trời ký ức về Điện Biên Phủ – bản hùng ca của thế kỷ, nơi ông đã gửi lại tuổi trẻ, mồ hôi và cả một phần máu thịt của mình. Khi được hỏi về chiến công năm xưa, ông chỉ nói một câu rất nhẹ: “Chiến thắng ấy không của riêng ai. Là của những người đã nằm lại trên đồi, dưới hào.” Và chính sự khiêm nhường ấy đã làm nên vẻ đẹp lớn lao của người lính Hoàng Văn Lục – một con người bình thường, nhưng đã sống trong một thời đại phi thường, đã góp mặt trong chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn