Bài viết

Dấu chân người lính ở Làng Đung (1)

Đồng Tháp02/07/2026ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP (ĐOÀN XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: Dấu chân người lính ở Làng Đung

Ông Lương Ngọc Can – Thôn Làng Đung, xã Khánh Hòa, tỉnh Lào Cai

Diện chính sách: Thương binh, suy giảm khả năng lao động từ 21% đến 60%

Thôn Làng Đung, xã Khánh Hòa là nơi ông Lương Ngọc Can trở về sau những năm tháng chiến tranh. Trong danh sách chính sách của địa phương, ông thuộc diện thương binh, suy giảm khả năng lao động từ 21% đến 60%. Đó là sự ghi nhận đối với những hy sinh mà ông đã trải qua vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Nhưng đằng sau danh xưng “thương binh” là một câu chuyện dài hơn nhiều. Đó là câu chuyện về tuổi trẻ đã đi qua chiến trường; về những vết thương còn lại trong thời bình; về một người lính không coi gian khó là lý do để dừng bước, mà biến nó thành lời nhắc sống có trách nhiệm hơn với quê hương.

Mỗi người lính trở về đều mang theo một phần ký ức riêng. Có người giữ lại những tấm ảnh cũ. Có người nhớ từng khuôn mặt đồng đội. Có người không còn kể được nhiều, bởi ký ức chiến tranh đã lùi xa theo năm tháng. Nhưng dù ký ức được kể bằng lời hay được giữ trong im lặng, nó vẫn luôn là một phần không thể tách rời của cuộc đời.

Trong một cuộc trò chuyện được tái hiện, người đoàn viên trẻ hỏi ông Lương Ngọc Can:

“Thưa bác, trong những năm tháng gian khổ ấy, bác nghĩ nhiều nhất về điều gì?”

Ông Can nhìn chậm rãi về phía con đường làng:

“Chỉ nghĩ đất nước phải yên. Mình có chịu khó, chịu khổ thì sau này người ở nhà mới bớt khổ.”

Đó là suy nghĩ của biết bao người lính trong chiến tranh. Họ ra đi khi tuổi đời còn trẻ, mang theo niềm tin rằng sự hy sinh của hôm nay sẽ đổi lấy ngày mai tươi sáng hơn cho dân tộc. Họ có thể không biết mình sẽ đối diện những gì phía trước, nhưng vẫn sẵn sàng lên đường vì một lý tưởng lớn hơn bản thân.

Chiến trường lửa đạn đã để lại thương tật trên cơ thể ông Can. Trở về đời thường, ông phải đối diện với những khó khăn mà người không trải qua chiến tranh khó cảm nhận đầy đủ. Có những ngày sức khỏe hạn chế, có những công việc không thể làm nhanh như trước, có những khi vết thương cũ nhắc lại một thời khốc liệt.

Nhưng ông Lương Ngọc Can vẫn chọn cách sống bình thản.

Ông hiểu rằng người lính không chỉ thể hiện bản lĩnh ở nơi chiến trường. Người lính còn thể hiện bản lĩnh ở khả năng vươn lên trong thời bình. Giữa cuộc sống giản dị ở Làng Đung, ông vẫn giữ tinh thần lạc quan, sự gắn bó với xóm làng và tình yêu đối với quê hương.

Người đoàn viên trẻ hỏi tiếp:

“Bác thấy điều gì là quan trọng nhất với thanh niên bây giờ?”

Ông Can trả lời:

“Quan trọng nhất là phải có ý chí. Có sức thì phải học, phải làm. Có khó thì phải cố. Đừng vì một chút trở ngại mà bỏ cuộc. Thời bác khó hơn nhiều, nhưng ai cũng cố để đất nước có ngày hôm nay.”

Lời nhắc ấy không chỉ nói về ý chí cá nhân. Nó còn nói về trách nhiệm của tuổi trẻ trong một giai đoạn mới. Hôm nay, đất nước không còn tiếng súng, nhưng vẫn cần thanh niên dám đương đầu với thử thách: học tập để làm chủ tri thức, lao động để phát triển kinh tế, tình nguyện vì cộng đồng, giữ gìn bản sắc văn hóa, bảo vệ môi trường và xây dựng nếp sống văn minh.

Từ câu chuyện của ông Can, người trẻ cũng hiểu rằng lòng biết ơn không thể chỉ nằm trong lời phát biểu hay những bó hoa ngày lễ. Lòng biết ơn phải được thể hiện qua việc làm cụ thể: chăm sóc gia đình thương binh, bệnh binh; tham gia hoạt động đền ơn đáp nghĩa; lắng nghe những câu chuyện của nhân chứng; sống có trách nhiệm để không phụ sự hy sinh của cha anh.

Ở Làng Đung, dấu chân người lính năm xưa có thể đã chậm hơn vì thương tật, nhưng ý chí trong ông vẫn bền bỉ. Ông là một minh chứng rằng thời gian có thể làm phai màu những kỷ vật, nhưng không thể làm phai mờ phẩm chất của người đã từng cống hiến cho Tổ quốc.

Câu chuyện của ông Lương Ngọc Can gửi đến đoàn viên, thanh niên một bài học sâu sắc: đừng sợ gian khó, đừng ngại bắt đầu từ việc nhỏ và đừng quên trách nhiệm với cộng đồng.

Dấu chân của người lính ở Làng Đung là dấu chân của lòng yêu nước, của nghị lực vượt lên thương tật và của niềm tin vào thế hệ trẻ. Hôm nay, mỗi đoàn viên cần bước tiếp trên con đường ấy bằng tri thức, bằng sự tử tế, bằng khát vọng cống hiến để quê hương Khánh Hòa ngày càng phát triển, giàu đẹp và nghĩa tình.

Tôi đã hoàn thành Câu chuyện số 10 đến số 12. Bạn có muốn tôi tiếp tục xuất bản từ Câu chuyện số 13 đến số 15 không?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu chân người lính ở Làng Đung (1) | Câu chuyện thời hoa lửa