Dấu Chân Người Lính Pháo Binh
Trận đánh ác liệt nhất: Ông nhấn mạnh về sự khốc liệt tại đường xe núp (khu vực từ Ngã ba Đông Dương về đến Gia Lai, Kon Tum, Buôn Ma Thuột) vào cuối năm 1978, đầu năm 1979. Đây là nơi diễn ra các trận phục kích mạnh nhất, khiến nhiều đồng đội hy sinh.
Tháng 8/1974: Ông vào miền Nam, tham gia chiến đấu tại Chiến trường Quân khu 5, mặt trận Khe Sanh.
Sau đó: Ông hành quân vào Chu Lai, tham gia giải phóng và đóng chốt tại Cảng Chu Lai.
Làm kinh tế: Ông thuộc Đoàn 332, thực hiện nhiệm vụ tại Pleiku (Gia Lai).
Tháng 8/1978: Ông sang Ngã ba Đông Dương, trực tiếp tham gia chiến đấu chống quân Pol Pot (Campuchia).
Năm 1979: Sau khi giải phóng Campuchia, ông chuyển vào Quân khu 7, đóng quân tại Phnôm Pênh và sau đó là Battambang.
Tháng 10/1981: Ông chính thức ra quân và trở về địa phương làm phục viên.
Ký ức về Chiến trường Campuchia
Đơn vị: Ông thuộc lực lượng Pháo binh.
Vị trí chiến đấu: Do đặc thù là pháo binh (pháo 105 và pháo 130), đơn vị của ông thường cách xa tiền tuyến khoảng mười mấycây số, không giáp mặt trực tiếp với địch như bộ binh.
Trận đánh ác liệt nhất: Ông nhấn mạnh về sự khốc liệt tại đường xe núp (khu vực từ Ngã ba Đông Dương về đến Gia Lai, Kon Tum, Buôn Ma Thuột) vào cuối năm 1978, đầu năm 1979. Đây là nơi diễn ra các trận phục kích mạnh nhất, khiến nhiều đồng đội hy sinh.
Cuộc sống sau chiến tranh
Ông có hơn 7 năm trong quân ngũ, trong đó có hơn 3 năm trực tiếp chiến đấu tại chiến trường Campuchia.
Khi trở về, ông chia sẻ rằng bản thân không nhận được chế độ chính sách gì đặc biệt, "cùng lính hào hùng nhưng không có đồng nào".
Tại địa phương, trong số những người cùng đi chiến dịch đó, ông là người trở về muộn nhất



