Dấu Chân Người Lính Sư Đoàn 330 Lê Văn Giỏi Trên Đất Mẹ Hoà Bình
Ông Lê Văn Giỏi (sinh năm 1955, ngụ ấp Hoà Bình, xã Tân Hoà) là minh chứng sống cho thế hệ thanh niên lên đường tòng quân trong thời khắc chuyển giao lịch sử. Nhập ngũ năm 1975 và chiến đấu dưới quân kỳ Sư đoàn 330, bài viết là dòng hồi ức tự hào về những năm tháng xông pha tuyến lửa và nghị lực thầm lặng kiến thiết quê hương của người cựu binh dạn dày sương gió.
Sinh năm 1955, tuổi thơ và thuở thiếu thời của ông Lê Văn Giỏi đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến tranh vệ quốc. Năm 1975 – cột mốc lịch sử vĩ đại của dân tộc khi non sông ca khúc khải hoàn, cũng là lúc chàng thanh niên 20 tuổi ấp Hoà Bình tình nguyện gác lại mộng mơ tuổi trẻ, khoác ba lô lên đường nhập ngũ để bảo vệ thành quả cách mạng và biên cương Tổ quốc.
Ông vinh dự được biên chế vào Sư đoàn 330 (f330) – một trong những "quả đấm thép" chủ lực bách chiến bách thắng của lực lượng vũ trang miền Nam. "Thời hoa lửa" của người lính Lê Văn Giỏi là những cuộc hành quân không mỏi nơi rừng thiêng nước độc, đối mặt với sự khốc liệt của chiến trường biên giới. Dẫu ranh giới tử sinh mong manh, dẫu những cơn sốt rét rừng hay lam sơn chướng khí không ngừng tàn phá thể lực, ý chí của người lính f330 chưa bao giờ nao núng. Giữa chảo lửa tàn khốc ấy, tình đồng đội keo sơn, san sẻ cho nhau từng vắt cơm, nắp nước đã dệt nên sức mạnh vô song, giúp ông và đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ thiêng liêng với non sông.
Hoàn thành sứ mệnh lịch sử vẻ vang, ông Giỏi xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở về, ấp Hoà Bình đã im tiếng súng nhưng lại phải đối mặt với muôn vàn gian khó của thời hậu chiến. Sự cằn cỗi của đất đai và cái nghèo vẫn bủa vây lấy những nếp nhà đơn sơ.
Không cho phép mình gục ngã trước thử thách thời bình, người lính chiến f330 năm xưa tiếp tục phát huy khí chất "thắng không kiêu, bại không nản". Cất đi bộ quân phục sờn vai, ông cầm chắc tay cuốc, tay cày, xắn tay áo bước vào mặt trận nông nghiệp. Đổ xuống ruộng đồng biết bao giọt mồ hôi mặn chát, ông kiên trì cải tạo từng thớ đất, thau chua rửa mặn. Bằng nghị lực phi thường, ông đã hoán cải những thửa ruộng hoang hóa thành nương lúa trĩu bông, mang lại cuộc sống no ấm, trù phú, đúng với tên gọi "Hoà Bình" thân thương của quê hương.
Hôm nay, khi bước vào tuổi xế chiều, cựu binh Lê Văn Giỏi tựa như một "cây cao bóng cả" vững chãi tại ấp Hoà Bình. Dù thời gian đã điểm bạc mái tóc, nhưng cốt cách cương trực, sự điềm đạm và nụ cười hiền hậu của anh "Bộ đội Cụ Hồ" vẫn vẹn nguyên như thuở nào.
Không ồn ào kể lể về chiến công trong quá khứ, ông chọn cách sống mẫu mực, chan hòa và nhiệt tâm đóng góp cho xóm làng. Bằng chính những ký ức chân thực trui rèn từ máu và lửa của Sư đoàn 330, ông luôn là người "giữ lửa" và "truyền lửa", răn dạy con cháu và thế hệ trẻ xã Tân Hoà phải biết trân quý nền hòa bình hôm nay, không ngừng nỗ lực lao động để tiếp bước cha anh bảo vệ và dựng xây đất nước.


