Cựu chiến binh

Dấu chân người lính Tràng Cát

Hải Phòng22/08/2026bantncatphp1 (Ban Thanh niên Công an TP)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người lính đi qua chiến tranh và mang theo trên cơ thể những dấu tích không bao giờ phai. Cựu chiến binh, thương binh Nguyễn Tuấn Tráng, người con của Tràng Cát, Hải Phòng, là một người như thế.

Năm 1972, ông lên đường nhập ngũ, trở thành người lính của Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 42, Sư đoàn 7, Quân đoàn 4, chiến đấu tại chiến trường B2, miền Đông Nam Bộ.

Từ quê hương Hải Phòng, ông cùng đồng đội hành quân qua dãy Trường Sơn vào chiến trường. Tuổi trẻ gửi lại phía sau, trước mắt là núi rừng, bom đạn và những trận chiến mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Tháng 4/1975, Quân đoàn 4 mở cuộc tiến công Xuân Lộc. Đây là một trong những trận đánh ác liệt trên hướng Đông trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975. Trong trận chiến ấy, Nguyễn Tuấn Tráng bị một viên đạn xuyên qua đùi. Vết thương khiến cơ thể ông mang dấu tích suốt đời. Nhưng viên đạn không thể ngăn bước chân người lính. Ông tiếp tục chiến đấu. Bởi phía trước vẫn là đồng đội, là nhiệm vụ và là ngày toàn thắng mà cả dân tộc đang hướng tới. Có những lúc, một viên đạn có thể làm bị thương cơ thể, nhưng không thể làm khuất phục ý chí của người chiến sĩ.

Sau Xuân Lộc, cuộc chiến bước vào những ngày cuối cùng. Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, người lính Nguyễn Tuấn Tráng tiếp tục cùng đồng đội tiến về phía Sài Gòn. Ngày 30/4/1975, chiến dịch toàn thắng, miền Nam được giải phóng, đất nước thống nhất. Đối với người lính năm ấy, niềm vui chiến thắng hẳn luôn đi cùng ký ức về những đồng đội đã nằm lại trên hành trình không thể trở về. Nhiều năm sau, những cống hiến của ông được ghi nhận bằng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì vì thành tích trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.

Từ Tràng Cát năm 1972 đến chiến trường B2, từ Trường Sơn đến Xuân Lộc, từ viên đạn xuyên qua đùi đến ngày 30/4/1975, hành trình của Nguyễn Tuấn Tráng là câu chuyện về một thế hệ đã gửi tuổi trẻ của mình cho đất nước.

Tấm Huân chương có thể cũ theo thời gian. Nhưng những gì phía sau nó thì không bao giờ cũ: đó là tuổi trẻ, là máu, là thương tích và là lòng trung thành với Tổ quốc. Có những bông hoa chỉ nở trong mùa xuân. Nhưng cũng có những “bông hoa lửa” được nở lên từ những năm tháng chiến tranh, từ máu và nước mắt, từ sự hy sinh của cả một thế hệ. Nguyễn Tuấn Tráng là một trong những người đã đi qua mùa hoa lửa ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn