Bài viết

Dấu chân người lính trẻ

Ninh Bình07/05/2026Nghiêm Thị Điệp (xã Thanh Bình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dấu chân người lính trẻ

Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, đất nước Việt Nam bước vào một chặng đường lịch sử đầy gian lao. Nhân dân ta vừa giành được độc lập thì lại tiếp tục phải đối mặt với chiến tranh xâm lược. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, đất nước tạm thời bị chia cắt hai miền. Miền Bắc bước vào công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội, trở thành hậu phương lớn, miền Nam tiếp tục đấu tranh chống Mỹ và chính quyền tay sai để thống nhất non sông. Từ đó , cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra vô cùng quyết liệt cho đến mùa xuân năm 1975 thắng lợi hoàn toàn.

Năm 1972, khi cuộc chiến bước vào giai đoạn ác liệt, có một chàng trai tên là Trọng, 25 tuổi, quê ở vùng đồng bằng Bắc Bộ, tình nguyện lên đường vào Nam chiến đấu. Trọng vốn là người ít nói nhưng gan dạ, luôn sống chan hòa với đồng đội. Trọng sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng đồng bằng Bắc Bộ. Tuổi thơ của ông gắn với những ngày thiếu ăn, thiếu mặc, sớm phải phụ giúp cha mẹ làm lụng mưu sinh. Chính cuộc sống khổ cực ấy đã rèn cho Trọng ý chí mạnh mẽ, biết tự lập và không ngại gian khó.Năm 18 tuổi (1965), khi cuộc kháng chiến chống Mỹngày càng ác liệt, Trọng đã tham gia đội giao liên tại địa phương, nhận nhiệm vụchuyển thư từ, tin tức và tài liệu cho cán bộ. Những chuyến đi đã giúp Trọng nhanh nhẹn và trưởng thành hơn nhiều so với tuổi.

Khi Trọng được biên chế vào một tiểu đội vận tải gồm tám người. Nhiệm vụcủa họ là vượt đường rừng Trường Sơn, chuyển lương thực, thuốc men và thư từra tiền tuyến. Công việc vô cùng vất vả: ban ngày phải ẩn mình dưới tán rừng, ban đêm mới hành quân để tránh máy bay địch. Đường đi gập ghềnh, mưa rừng xối xả, nhiều lúc ai cũng mệt rã rời, nhưng không ai than vãn.Trong tiểu đội, Trọng là người thường động viên anh em. Mỗi khi nghỉ chân, anh lại kể chuyện quê nhà, chuyện cánh đồng lúa chín vàng và những ngày tháng đi giao thư. Nhờ vậy, không khí căng thẳng cũng dịu đi phần nào. Đồng đội quý Trọng vì anh luôn nhận phần khó về mình, thấy ai yếu là đỡ balô giúp.

Một đêm cuối năm 1972, tiểu đội nhận nhiệm vụ gấp: đưa số thuốc men cần thiết tới đơn vị phía trước đang thiếu thốn. Con đường phải đi qua một đoạn dốc cao trơn trượt sau cơn mưa lớn. Giữa đường, một đồng chí bị sốt nặng, bước không nổi. Không chần chừ, Trọng gánh thêm ba lô của bạn rồi dìu bạn đi tiếp. Cảtiểu đội nhờ sự đoàn kết ấy mà đến nơi đúng giờ, giao đủ hàng cho đơn vị.Khi nhiệm vụ hoàn thành, người chỉ huy bắt tay từng người và nói: “Những chuyến đi thầm lặng của các đồng chí đã góp phần làm nên chiến thắng.” Trọng chỉ cười hiền, lau mồ hôi trên trán. Với anh, niềm vui lớn nhất là thấy đồng đội an toàn và biết mình đã góp sức cho đất nước.

Ba năm sau, mùa xuân 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Trọng trở vềquê trong niềm vui đoàn tụ. Câu chuyện về tiểu đội năm xưa không chỉ là kỷ niệm của riêng anh, mà còn là hình ảnh đẹp về tinh thần dũng cảm, đoàn kết và lòng yêu nước của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Tên tác giả : Nguyễn Bảo Ngân - Lớp 11A2

Địa chỉ : Trường THPT A Thanh Liêm , xã Thanh Bình - tỉnh Ninh Bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn