Bài viết

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRẺ TRÊN BIÊN CƯƠNG NA HÌNH

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (BCH Đoàn Xã Hoằng Hóa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1979, người lính trẻ rời thôn Phúc Thọ lên miền biên giới phía Bắc.
Trước mắt bác là núi cao, sương lạnh và nhiệm vụ giữ từng tấc đất thiêng liêng.
Những bước chân đầu tiên ấy đã mở ra một thời hoa lửa không thể quên.

Bác Nguyễn Văn Hoà, sinh năm 1963, nhập ngũ năm 1979, khi đất nước vừa bước qua chiến tranh chống Mỹ chưa lâu thì cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc lại đặt ra yêu cầu cấp bách. Sau huấn luyện, bác được điều động về Đồn Biên phòng Na Hình, thuộc khu vực biên giới tỉnh Lạng Sơn, nơi địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt và tình hình an ninh luôn căng thẳng.

Với cấp bậc Hạ sĩ bậc 1, chức vụ chiến sĩ, bác Hoà trực tiếp tham gia tuần tra, gác chốt, kiểm soát đường mòn, lối mở dọc tuyến biên giới. Tôi hỏi bác có sợ không khi lần đầu lên chốt, bác cười hiền:

“Sợ thì có chứ, nhưng lúc đó chỉ nghĩ đơn giản, mình không đứng đây thì ai đứng?”

Những ngày đầu, lán trại chỉ là mấy tấm bạt dựng tạm giữa rừng. Đêm xuống, sương lạnh phủ kín, tiếng gió thổi qua khe núi nghe rợn người. Bác kể, nhiều hôm gác đêm, tay cầm súng mà tê cứng vì lạnh.

“Có đêm đứng gác, chân run lên vì rét, nhưng mắt thì không dám rời biên giới.”

Công việc lặp đi lặp lại: tuần tra, quan sát, báo cáo tình hình. Nhưng chính sự lặp lại ấy đòi hỏi tinh thần thép và kỷ luật nghiêm ngặt. Chỉ một phút lơ là cũng có thể để lại hậu quả khó lường.

Trong hơn bốn năm công tác, bác cùng đồng đội nhiều lần phát hiện dấu hiệu xâm nhập, kịp thời báo cáo và phối hợp xử lý, giữ vững an ninh khu vực. Với thành tích đó, bác được đơn vị tặng Giấy khen Chiến sĩ hoàn thành tốt nhiệm vụ bảo vệ biên giới, một phần thưởng giản dị nhưng đầy tự hào.

“Bác không coi đó là chiến công lớn, chỉ nghĩ mình đã làm tròn bổn phận của người lính.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn