DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN CHẶNG ĐƯỜNG NĂM THÁNG
Có những năm tháng đi qua rồi tưởng như đã rất xa, nhưng chỉ cần một câu chuyện cũ được nhắc lại, ký ức lại trở về nguyên vẹn. Với bác Nguyễn Hoành Thuấn, người con của thôn Hảo Bắc, xã Hoằng Phú, những năm tháng tuổi trẻ là một phần ký ức như thế.
Sinh ra và lớn lên trên quê hương Hảo Bắc, bác Thuấn đã trải qua những năm tháng mà cuộc sống còn nhiều khó khăn. Tuổi trẻ khi ấy không có nhiều lựa chọn. Những người thanh niên lớn lên cùng nhau, cùng lao động, cùng gắn bó với quê hương và luôn sẵn sàng thực hiện trách nhiệm khi đất nước cần.
Rồi một ngày, bác cũng rời quê lên đường. Phía sau là mái nhà thân thuộc, là gia đình, là con đường làng đã gắn bó từ thuở nhỏ. Phía trước là những tháng ngày của người lính mà chưa ai có thể biết hết những điều đang chờ đợi.
Ngày đầu trong quân ngũ, mọi thứ đều khác với cuộc sống ở quê. Giờ giấc được quy định chặt chẽ, sinh hoạt tập thể, những buổi huấn luyện kéo dài và những nhiệm vụ nối tiếp nhau. Người thanh niên quê ngày nào phải học cách thích nghi, tự rèn luyện và trưởng thành trong môi trường mới.
Nhưng giữa những ngày tháng ấy, có một thứ luôn khiến người lính cảm thấy ấm lòng, đó là tình đồng đội.
Những người xa lạ từ nhiều miền quê gặp nhau, rồi cùng ăn, cùng ở, cùng chia sẻ những lúc khó khăn. Khi nhớ nhà, họ kể cho nhau nghe chuyện quê hương. Khi có thư từ gia đình, niềm vui cũng được chia sẻ cùng nhau. Một chút quà quê, một điếu thuốc, một câu chuyện trong giờ nghỉ... những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại trở thành ký ức khó quên.
Có lẽ sau này, khi cuộc sống đã đi qua nhiều chặng đường, người ta mới nhận ra rằng chính những ngày tháng gian khó ấy đã làm nên tình cảm bền chặt nhất.
Những năm tháng quân ngũ cũng là những năm tháng bác Nguyễn Hoành Thuấn trưởng thành. Từ một người thanh niên của làng quê, bác học được sự kỷ luật, tính kiên trì và tinh thần trách nhiệm. Nhưng điều lớn nhất có lẽ là sự hiểu biết về giá trị của cuộc sống bình yên và tình cảm gia đình.
Rồi ngày trở về quê hương cũng đến. Sau những tháng năm xa nhà, bác lại trở về với thôn Hảo Bắc, trở về với những con đường quen thuộc và những người thân yêu. Quê hương vẫn đó, nhưng người trở về đã mang theo một hành trang khác – hành trang của những năm tháng đã trải qua, của những người đồng đội và những kỷ niệm không thể mua lại bằng bất cứ điều gì.
Thời gian cứ thế trôi. Những người lính năm xưa mỗi người một cuộc sống, mái tóc cũng dần bạc theo năm tháng. Nhưng những câu chuyện về một thời tuổi trẻ vẫn được nhắc lại trong những cuộc gặp gỡ, trong những buổi trò chuyện giữa những người từng khoác áo lính.
Với bác Nguyễn Hoành Thuấn, “một thời hoa lửa” có lẽ không phải là những điều quá lớn lao để kể. Đó là những ngày tuổi trẻ đã sống có trách nhiệm, những tháng ngày xa quê nhưng luôn hướng về gia đình, là những người đồng đội từng cùng nhau vượt qua khó khăn và là niềm tự hào khi biết mình đã góp một phần tuổi trẻ cho quê hương, đất nước.
Năm tháng có thể đi qua, nhưng ký ức thì ở lại. Và câu chuyện của bác Nguyễn Hoành Thuấn sẽ là một phần ký ức đẹp của thôn Hảo Bắc, để thế hệ hôm nay hiểu hơn về những người đi trước và biết trân trọng hơn cuộc sống bình yên mà mình đang có



