DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA
Cựu chiến binh Nguyễn Đình Loan, người con thôn Phúc Thọ, nhập ngũ khi đất nước chưa thật sự yên bình. Tuổi trẻ của bác gửi lại nơi chiến trường Campuchia, trong những năm tháng gian lao bảo vệ biên giới Tây Nam. Những ký ức thời hoa lửa ấy vẫn còn vẹn nguyên trong từng lời kể chậm rãi của người lính năm xưa.
Những ngày đầu gặp bác Nguyễn Đình Loan, điều gây ấn tượng không phải là những câu chuyện chiến công vang dội, mà là dáng vẻ điềm đạm, ánh mắt trầm lắng của một người đã đi qua chiến tranh. Bác nhập ngũ năm 1982, khi vừa tròn 28 tuổi, biên chế vào Đoàn 556 thuộc Quân khu 5, làm nhiệm vụ quốc tế tại chiến trường Campuchia. Trong quân ngũ, bác đảm nhiệm chức vụ chiến sĩ trinh sát, cấp bậc hạ sĩ, trực tiếp tham gia bảo vệ tuyến đường hành quân và các khu dân cư của nước bạn.
Bác Loan chậm rãi kể:
“Ngày đó, sang Campuchia là xác định gian khổ đủ bề. Rừng rậm, sốt rét, thiếu thốn lương thực, mà nguy hiểm thì luôn rình rập. Có những đêm hành quân, anh em chỉ dám đi từng bước, nghe rõ cả tiếng tim mình đập.”
Một kỷ niệm mà bác nhớ nhất là lần đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ một phum nhỏ ven rừng. Địch phục kích bất ngờ, cả tổ phải bám trụ suốt nhiều giờ liền giữa mưa rừng xối xả.
Bác kể lại, giọng vẫn còn xúc động:
“Lúc đó không ai nghĩ đến bản thân. Chỉ nghĩ nếu mình lùi thì dân không còn chỗ trú, đồng đội phía sau sẽ nguy hiểm. Vậy là anh em động viên nhau bám trụ đến cùng.”
Trong những năm công tác tại chiến trường, bác Loan không chỉ đối mặt với bom đạn mà còn với bệnh tật, đói khát. Có thời điểm, cả đơn vị phải chia nhau từng nắm gạo, từng bi đông nước. Nhưng chính trong gian khó ấy, tình đồng chí, đồng đội càng thêm gắn bó.
“Chiến tranh dạy tôi hiểu thế nào là sống vì người khác,” bác nói, “chỉ cần đồng đội còn an toàn, mình chịu thiệt một chút cũng không sao.”
Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, bác Nguyễn Đình Loan xuất ngũ năm 1986, trở về quê hương với hành trang là những ký ức không thể phai mờ. Với quá trình công tác và cống hiến, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba, cùng nhiều giấy khen của đơn vị vì tinh thần dũng cảm, trách nhiệm trong thực hiện nhiệm vụ.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện của bác Loan vẫn là ngọn lửa âm ỉ, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình. Trong từng lời kể mộc mạc, người lính năm xưa không nói nhiều về mình, mà luôn nhắc đến đồng đội, đến trách nhiệm với Tổ quốc và tình nghĩa quốc tế cao cả.
Câu chuyện thời hoa lửa của bác Nguyễn Đình Loan khép lại, nhưng những dấu chân người lính trên chiến trường Campuchia năm nào vẫn còn in đậm – như một phần không thể thiếu của lịch sử và của lòng tri ân hôm nay.



