Dấu chân người lính trên chiến trường Điện Biên
Chiến trường Điện Biên Phủ năm 1954 là nơi ghi dấu biết bao gian khổ, mất mát và hy sinh của quân dân Việt Nam. Trước khi những trận đánh quyết liệt diễn ra, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ đã phải thực hiện một khối lượng công việc hậu cần và chuẩn bị chiến trường rất lớn.
Trong số đó có nhiệm vụ kéo pháo. Đây là một công việc đòi hỏi sức lực và kỹ thuật, bởi các khẩu pháo có trọng lượng lớn nhưng phải di chuyển qua những tuyến đường rừng núi hiểm trở. Tô Vĩnh Diện là một trong những chiến sĩ tham gia nhiệm vụ này.
Anh cùng đồng đội từng bước đưa pháo vượt qua những con dốc. Trong điều kiện thiếu thốn, sức người trở thành yếu tố quan trọng để bảo đảm tiến độ chiến dịch. Mỗi người chiến sĩ đều phải nỗ lực hết sức, phối hợp chặt chẽ và tuân thủ phương án bảo đảm an toàn.
Trong một lần kéo pháo, sự cố bất ngờ xảy ra. Dây kéo bị đứt khi khẩu pháo đang xuống dốc. Pháo bắt đầu trượt, tạo ra tình huống cực kỳ nguy hiểm. Không chần chừ, Tô Vĩnh Diện lao tới dùng thân mình chèn bánh pháo.
Hành động của anh đã giúp khẩu pháo không tiếp tục lao xuống vực. Nhưng người chiến sĩ trẻ đã hy sinh.
Dấu chân của Tô Vĩnh Diện trên con đường kéo pháo năm xưa đã hòa vào hàng triệu dấu chân của những người đã làm nên lịch sử. Họ có thể xuất thân khác nhau, nhiệm vụ khác nhau, nhưng cùng chung một mục tiêu là giành độc lập, thống nhất và bảo vệ Tổ quốc.
Vì vậy, khi nhắc đến Tô Vĩnh Diện, chúng ta không chỉ nhớ về một người anh hùng. Chúng ta còn nhớ đến cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh bằng tất cả niềm tin vào tương lai của dân tộc.



