Cựu chiến binh

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT BẠN

Năm một nghìn chín trăm bảy mươi bảy, chàng trai thôn Phúc Thọ khoác áo lính lên đường làm nhiệm vụ quốc tế. Những năm tháng trên đất bạn Cam Pu Chia đã rèn giũa ý chí người lính trẻ. Đó là quãng đời gian khổ nhưng đầy tự hào của bác Nguyễn Hữu Tuyết.

Thanh Hóa22/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên tại thôn Phúc Thọ, bác Nguyễn Hữu Tuyết bước vào tuổi thanh niên đúng vào giai đoạn đất nước vừa thống nhất nhưng vẫn còn nhiều thử thách phía trước. Năm một nghìn chín trăm bảy mươi bảy, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ trong một đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ tại chiến trường Cam Pu Chia.

Ngày lên đường, hành trang của bác chỉ là vài bộ quần áo, cuốn sổ tay nhỏ và lời dặn dò giản dị của gia đình. Bác kể lại, giọng trầm xuống:
“Lúc đó chưa hiểu hết gian khổ là gì, chỉ nghĩ đơn giản mình là thanh niên thì phải đi, phải làm tròn bổn phận với đất nước.”

Đơn vị của bác Nguyễn Hữu Tuyết đóng quân tại khu vực rừng núi xa dân cư. Khí hậu khắc nghiệt, địa hình hiểm trở, sinh hoạt thiếu thốn đủ bề. Những ngày đầu, bác và đồng đội phải làm quen với rừng rậm, muỗi vắt, sốt rét và những bữa cơm độn giữa chiến trường. Là chiến sĩ trực tiếp làm nhiệm vụ, bác luôn chấp hành nghiêm kỷ luật, sẵn sàng nhận mọi phần việc được giao.

Bác nhớ nhất là những đợt hành quân dài ngày. Ba lô nặng trên vai, chân đi không nghỉ qua rừng sâu, suối cạn, có những lúc mệt đến rã rời. Nhưng trong đội hình, không ai kêu than. “Chỉ cần nhìn anh em đi trước, tự nhiên mình lại có sức mà bước tiếp,” bác kể. Tình đồng đội trong gian khổ đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho người lính trẻ.

Trong những năm làm nhiệm vụ trên đất bạn, bác Nguyễn Hữu Tuyết cùng đơn vị không chỉ thực hiện nhiệm vụ quân sự mà còn giúp đỡ nhân dân địa phương ổn định cuộc sống. Có khi là giúp dân dựng lại mái nhà, có khi là sẻ chia nắm gạo lúc khó khăn. Bác nói:
“Người dân bên đó nghèo lắm. Mình giúp được gì thì giúp, coi nhau như người một nhà.”

Chiến trường không chỉ có gian khổ mà còn đầy hiểm nguy. Có những đêm trực gác dài trong rừng vắng, bác phải căng mắt quan sát từng chuyển động nhỏ. Sự tập trung và tinh thần cảnh giác cao độ là yêu cầu bắt buộc đối với mỗi chiến sĩ. “Chỉ cần sơ suất là ảnh hưởng đến cả đơn vị,” bác nhớ lại.

Năm tháng trôi qua, người lính trẻ ngày nào dần trở nên rắn rỏi, chững chạc hơn trong suy nghĩ và hành động. Những khó khăn, mất mát nơi chiến trường đã hun đúc trong bác Nguyễn Hữu Tuyết tinh thần kỷ luật, sự kiên trì và lòng yêu nước sâu sắc.

Năm một nghìn chín trăm tám mươi mốt, bác hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Ngày chia tay đơn vị, không có cờ hoa rộn ràng, chỉ có những cái bắt tay thật chặt và ánh mắt lưu luyến của đồng đội. Bác xúc động nói:
“Ra quân rồi nhưng ký ức về những năm tháng đó thì không bao giờ quên được.”

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, nhắc lại thời hoa lửa, bác Nguyễn Hữu Tuyết vẫn coi đó là quãng đời đáng trân trọng nhất. Đó là những năm tháng tuổi trẻ được cống hiến cho Tổ quốc, được sống trong tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng, để rồi trở thành hành trang quý giá theo bác suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn