Dấu Chân Người Lính Trên Đất Bạn (1)
Gần mười năm khoác áo lính, từ năm 1977 đến năm 1986, Phan Văn Ninh đã đi qua trọn vẹn một chặng đường gian khó của lịch sử đất nước. Từ những ngày đầu nhập ngũ còn nhiều bỡ ngỡ, đến khi trở thành Trung đội trưởng bộ binh Sư đoàn bộ binh 597, bác đã cùng đồng đội chiến đấu trên chiến trường biên giới Tây Nam và chiến trường Campuchia, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế cao cả.
Những năm tháng ấy không chỉ có tiếng súng, mà còn có đói khát, bệnh tật, những cuộc hành quân dài vô tận và những mất mát không thể gọi tên. Bác đã chứng kiến đồng đội ngã xuống, đã từng đối mặt với cái chết vì sốt rét rừng, và cũng đã nhiều lần đứng vững nơi tuyến đầu khi tình thế ngặt nghèo nhất.
Với những đóng góp bền bỉ và thầm lặng, bác được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba, cùng Huy chương Chiến sĩ làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất không nằm trên ngực áo, mà nằm ở ký ức về những người đã cùng bác chia nhau từng ngụm nước, từng hạt gạo, từng đêm sống chết có nhau nơi rừng sâu đất lạ.
Ngày rời quân ngũ, bác Phan Văn Ninh trở về làm một người dân bình thường. Song phẩm chất người lính – sự kiên cường, trách nhiệm và nghĩa tình – vẫn theo bác suốt cuộc đời. Thời hoa lửa khép lại, nhưng dấu chân người lính năm xưa vẫn in đậm trong lịch sử, trong ký ức gia đình, và trong lòng những người hôm nay được sống trong hòa bình.


