Cựu chiến binh

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT TÂY NGUYÊN

Tháng 10/1973, đơn vị anh tham gia giải phóng Tây Nguyên, mở đường cho cuộc tổng tiến công mùa Xuân lịch sử. Trong những trận đánh nảy lửa, anh Trọng hai lần cùng đồng đội lập chiến công lớn: tiêu diệt hai xe tăng địch, mở toang tuyến phòng ngự kiên cố. Có lần, trong một trận càn ác liệt, anh bị đất đá vùi lấp khi đang luồn lách vào trận địa. Tưởng chừng không thể sống sót, nhưng người lính trẻ vẫn tự đào thoát khỏi lớp đất đổ, tiếp tục lao lên chiến đấu. Sự sống và cái chết lúc ấy chỉ cách nhau

Lào Cai04/12/2025Giàng Thị Phượng (Đoàn xã Văn Chấn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, khi mới 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, chàng trai Đào Đình Trọng từ thôn Đồng Khê giã biệt quê hương, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Anh được biên chế vào C2, D4, E174, F316 – đoàn quân Tây Nguyên anh hùng. Những bước chân đầu tiên đưa anh vào chiến dịch Nam Tây Nguyên khốc liệt, nơi đất đỏ bazan thấm đẫm mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội.

Tháng 10/1973, đơn vị anh tham gia giải phóng Tây Nguyên, mở đường cho cuộc tổng tiến công mùa Xuân lịch sử. Trong những trận đánh nảy lửa, anh Trọng hai lần cùng đồng đội lập chiến công lớn: tiêu diệt hai xe tăng địch, mở toang tuyến phòng ngự kiên cố. Có lần, trong một trận càn ác liệt, anh bị đất đá vùi lấp khi đang luồn lách vào trận địa. Tưởng chừng không thể sống sót, nhưng người lính trẻ vẫn tự đào thoát khỏi lớp đất đổ, tiếp tục lao lên chiến đấu. Sự sống và cái chết lúc ấy chỉ cách nhau trong gang tấc.

Ngày 26/4 – 30/4/1975, anh cùng đơn vị hành quân thần tốc về chiến trường trọng điểm, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Giây phút lá cờ chiến thắng tung bay giữa Sài Gòn, anh biết những hy sinh suốt bao năm ròng đã được đền đáp. Độc lập, tự do – đó là giấc mơ mà triệu người lính như anh đánh đổi bằng cả tuổi trẻ.

Sau giải phóng, anh tiếp tục khoác súng lên vai, tham gia kháng chiến bảo vệ Tổ quốc ở biên giới phía Bắc chống quân xâm lược. Mãi đến năm 1981, anh mới trở về địa phương – mang theo những ký ức không bao giờ phai của một thời “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”.

Những tấm huân chương trên ngực áo anh:

✨ Huân chương Chiến sĩ vẻ vang

✨ Huy hiệu toàn thắng mùa Xuân 1975

✨ Huy hiệu chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng

… là minh chứng cho lòng quả cảm của người lính năm xưa.

Giờ đây, khi tóc đã pha sợi bạc, anh kể lại những năm tháng ấy bằng giọng trầm ấm:

Chúng tôi chẳng nghĩ gì nhiều, chỉ biết rằng Tổ quốc gọi là mình đi.

Thời Hoa Lửa đã lùi xa, nhưng câu chuyện của anh Đào Đình Trọng – người lính từ thôn Đồng Khê – vẫn mãi là ngọn lửa thiêng truyền lại cho thế hệ hôm nay: về lòng yêu nước, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày mai hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn