DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Năm 1974, chàng trai quê thôn Dư Khánh, Phạm Đình Chủ khoác ba lô lên đường nhập ngũ khi đất nước đang ở giai đoạn khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ. Thuộc lực lượng Binh trạm Trường Sơn thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn, bác tham gia chiến trường B – khu vực miền Đông Nam Bộ. Trong vai trò chiến sĩ hậu cần – trinh sát tuyến vận tải, bác đã cùng đồng đội giữ mạch máu giao thông cho chiến trường. Những năm tháng ấy trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính.
Tôi gặp bác Phạm Đình Chử vào một buổi chiều yên ả nơi thôn Dư Khánh. Mái tóc bác đã bạc nhiều, nhưng ánh mắt vẫn sáng, giọng nói trầm và chậm rãi như đang lần giở lại từng trang ký ức. Khi được hỏi về những năm tháng quân ngũ, bác im lặng một lúc lâu rồi nói khẽ:
“Cái thời đó, mình trẻ lắm, đi bộ đội là chuyện tự nhiên như hơi thở, chẳng ai nghĩ đến sống chết…”
Bác nhập ngũ năm 1974, được biên chế vào Binh trạm Trường Sơn thuộc Bộ Tư lệnh Trường Sơn, đơn vị có nhiệm vụ bảo đảm vận chuyển lương thực, vũ khí từ hậu phương lớn miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Khi ấy, bác mang cấp bậc Hạ sĩ 2, giữ chức vụ Chiến sĩ trinh sát – bảo đảm tuyến, chuyên đi trước dò đường, kiểm tra bãi bom, bảo vệ đoàn xe vận tải.
Chiến trường B mà bác tham gia là khu vực rừng cao su Phước Long – Bình Long, nơi địch đánh phá dữ dội nhằm cắt đứt tuyến chi viện. Bom đạn ngày đêm trút xuống, mặt đất rung chuyển, cây rừng gãy đổ. Bác kể:
“Có những đêm vừa vá đường xong, chưa kịp ăn cơm thì máy bay quay lại. Anh em chỉ kịp lao xuống hầm, đất đá vùi kín cả người.”
Kỷ niệm mà bác nhớ nhất là một lần dẫn đường cho đoàn xe vượt qua trọng điểm bị bom cày xới. Khi phát hiện một quả bom chưa nổ nằm sát lối đi, bác cùng một đồng đội tình nguyện xử lý để kịp giờ hành quân. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản, nếu mình không làm thì xe không qua được, bộ đội phía trước thiếu đạn, thiếu gạo,” bác nói, giọng chùng xuống.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội đến năm 1984. Mười năm quân ngũ, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ Giải phóng hạng Ba và nhiều giấy khen vì thành tích bảo đảm giao thông chiến trường. Với bác, phần thưởng lớn nhất không phải huân chương, mà là ngày được trở về quê hương trong hòa bình.
“Còn sống mà về được, là may mắn hơn nhiều đồng đội nằm lại rừng rồi,” bác nói, mắt nhìn xa xăm.



