Cựu chiến binh

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN (1)

Sau năm 1970, bác Lê Ngọc Sơn được điều động tăng cường bảo vệ tuyến vận tải chiến lược Trường Sơn. Đây là nơi gánh trên vai mạch máu của chiến trường miền Nam. Trong rừng sâu, giữa bom tọa độ và máy bay trinh sát, người lính phải chiến đấu bằng cả ý chí và sự lặng thầm. Trường Sơn đã ghi dấu những bước chân không bao giờ trở lại.

Thanh Hóa30/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn không chỉ có cây rừng và mưa dầm. Trường Sơn là bom nổ chậm, là những con đường vừa mở ban ngày, ban đêm lại bị đánh sập. Lê Ngọc Sơn lúc ấy được phân công làm tổ phó tổ bảo vệ kho hàng dã chiến.

“Có lần kho bị đánh trúng,” bác nhớ lại, “lửa cháy sáng rực cả khu rừng. Chúng tôi phải vừa dập lửa, vừa chuyển hàng, vừa cảnh giới.”

Trong ánh lửa đỏ rực, những thùng đạn được chuyền tay nhau trong im lặng. Không ai hô khẩu lệnh. Tất cả đều hiểu nếu chậm một phút, tuyến chi viện sẽ đứt. Khi máy bay quay lại, cả đơn vị đã kịp rút vào rừng sâu, kho hàng được bảo toàn phần lớn.

Người viết lặng đi trước câu nói của bác:
“Lúc ấy tôi chỉ nghĩ, mỗi viên đạn giữ được là thêm một người ngoài mặt trận sống.”

Có những đồng đội của bác nằm lại dọc đường Trường Sơn, không kịp biết hòa bình là gì. Còn Lê Ngọc Sơn mang theo ký ức ấy suốt đời lính. Với những đóng góp thầm lặng, bác được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì khi kết thúc chiến dịch.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn