DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN NHỮNG MIỀN LỬA ĐẠN (1)
Cựu chiến binh Nguyễn Hoàng Hiệp, sinh năm 1957, nhập ngũ vào ngày 30/4/1975 – một dấu mốc đặc biệt không chỉ của riêng chú mà còn của cả dân tộc. Với tinh thần tự nguyện, chú tham gia lực lượng điện quân của huyện Kế Sách (Hậu Giang), rồi được điều lên Tiểu đoàn Tây Đô anh hùng. Những năm tháng sau đó là hành trình liên tục trên các chiến trường: từ An Giang truy quét tàn quân lính ngụy tại Trại Mai, Lộ Tẻ, Rạch Giá; đến các khu vực Lạc Quới, Thạnh An; rồi năm 1977 tiến về tuyến Đại Vĩnh Tế, đóng quân tại Phước Quảng (xã Đa Phước, huyện An Phú), trực tiếp chiến đấu chống lại quân PônPốt từ Kinh Cả Hàng đến Vĩnh Hội Đông. Chú cùng đơn vị tiếp tục hành quân qua Vĩnh Xương, sang tận Cần-Đam, rồi đánh xuống Thạch Động (Hà Tiên), Cam Pốt, Tà Keo (Campuchia), nơi chú cùng đồng đội tiêu diệt một xe tăng địch và thu được một chiếc – một chiến công giữa chiến trường đầy khốc liệt. Đến năm 1979, chú tham gia trận đánh vào tổng hành dinh Pôn Pốt, góp phần tiêu diệt lực lượng địch và giải phóng các khu vực lân cận.
Sau những năm tháng chiến đấu gian khổ, chú trở về địa phương, tiếp tục cống hiến với vai trò Xã đội phó xã Phú Vĩnh, rồi đến năm 1990 làm Phó ấp, vừa phát triển kinh tế vừa tham gia công tác địa phương. Kỷ niệm mà chú nhớ nhất là trận đánh tại Tà Keo, khi đơn vị bắt sống xe tăng, và trận chiến ác liệt ở Hà Tiên, nơi một tiểu đoàn phải chống lại lực lượng Pôn Pốt trong điều kiện địa hình bất lợi. Những ký ức ấy không chỉ là dấu ấn của một thời lửa đạn, mà còn là minh chứng cho ý chí kiên cường, lòng dũng cảm và tinh thần không khuất phục của người lính – những con người đã đi qua chiến tranh để gìn giữ hòa bình cho hôm nay.


