Dấu Chân Người Lính Trinh Sát Thời Hoa Lửa - Bác Đặng Văn Phước
Tháng 8 năm 1985, chàng thanh niên Đặng Văn Phước, sinh năm 1966, rời quê nhà trong buổi chiều đỏ lửa. Ba lô trên vai còn thơm mùi vải mới, nhưng ánh mắt đã sớm mang theo sự cứng cỏi của một người lính thời chiến. Anh nhập ngũ vào Đoàn 9903, đơn vị trinh sát – nơi những người lính phải đi trước, đối mặt hiểm nguy trước cả đồng đội phía sau.
Chiến trường Campuchia những năm ấy khốc liệt và âm thầm. Rừng sâu, sốt rét, những trận phục kích bất ngờ và tiếng súng vọng giữa màn đêm trở thành ký ức không thể quên của đời lính. Người lính trinh sát Đặng Văn Phước nhiều lần vượt qua lằn ranh sinh tử để hoàn thành nhiệm vụ. Anh cùng đồng đội băng rừng, lội suối, ăn ngủ giữa bom đạn với niềm tin duy nhất: giữ bình yên cho Tổ quốc và nhân dân.
Năm 1988, trong một trận chiến ác liệt nơi đất bạn Campuchia, anh bị thương ở chân. Vết thương ấy khiến bước đi sau này không còn lành lặn như trước, nhưng không thể làm lung lay ý chí của người lính trẻ. Cũng trong năm ấy, anh xuất ngũ trở về quê hương, mang theo ký ức chiến tranh và tình đồng đội khắc sâu trong tim.
Rời quân ngũ, bác Đặng Văn Phước lại bước vào một mặt trận khác – mặt trận của đời thường. Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, bác vẫn giữ phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, nghĩa tình và luôn sẵn sàng giúp đỡ bà con lối xóm.
Đến năm 2021, bác được tín nhiệm tham gia công tác với cương vị Chi hội trưởng Chi hội Cựu chiến binh ấp Dương Hòa. Từ người lính trinh sát năm xưa, bác trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhiều hội viên và thế hệ trẻ. Những câu chuyện chiến trường, những ký ức về đồng đội hy sinh nơi đất bạn không chỉ là hồi ức đau thương, mà còn là bài học về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần kiên cường của một thế hệ đi qua thời hoa lửa.
Giờ đây, mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng trong ánh mắt của bác Đặng Văn Phước vẫn còn nguyên khí chất của người lính năm nào – người đã dành cả tuổi trẻ để bước qua bom đạn vì màu cờ Tổ quốc.



