Cựu chiến binh

DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH, TRỌN ĐỜI VÌ QUÊ HƯƠNG

Lâm Đồng30/07/2026Hoàng Thị Thanh Thảo (Đơn Dương)128 lượt xem7 lượt chia sẻ
DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH, TRỌN ĐỜI VÌ QUÊ HƯƠNG

Sinh ra năm 1949, ông Nguyễn Văn Huân thuộc lớp thanh niên lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Với lòng yêu nước và khát vọng góp sức bảo vệ Tổ quốc, tháng 2 năm 1964, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, bắt đầu hành trình của một người lính cách mạng.

z8087751135651_bd3a23380146ed9215e10ebebcb028b5.jpg

(Ông Nguyễn Văn Huân)

Trong suốt những năm tháng quân ngũ, ông cùng đồng đội trải qua biết bao gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy. Những cánh rừng, con suối, những chặng hành quân và các trận chiến ác liệt đã trở thành ký ức không thể nào quên của một thế hệ đã dành cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc. Đặc biệt, trong các năm 1970, 1971 và 1972, ông tham gia chiến đấu tại chiến trường Quảng Nam – Quảng Đà trong đội hình Sư đoàn 2 do Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Chơn chỉ huy. Đây là một trong những chiến trường khốc liệt nhất miền Trung, nơi cán bộ, chiến sĩ phải đối mặt với vô vàn thử thách nhưng vẫn giữ vững ý chí chiến đấu, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Những năm tháng chiến đấu nơi tuyến lửa đã tôi luyện bản lĩnh, tinh thần kỷ luật và ý chí kiên cường của người lính. Đối với ông Nguyễn Văn Huân, mỗi trận đánh không chỉ là nhiệm vụ mà còn là trách nhiệm thiêng liêng đối với Tổ quốc và nhân dân. Hình ảnh đồng đội sát cánh bên nhau, cùng chia ngọt sẻ bùi giữa mưa bom, bão đạn vẫn luôn là ký ức sâu đậm theo ông suốt cuộc đời.

Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, đến năm 1976, ông mới có dịp trở về thăm quê hương sau nhiều năm xa cách. Cuộc đoàn tụ diễn ra trong niềm xúc động khi đất nước đã thống nhất, nhân dân được sống trong hòa bình. Tuy nhiên, đối với ông, hành trình cống hiến vẫn chưa dừng lại.

Năm 1977, ông tiếp tục được điều động tăng cường công tác tại cấp huyện, tham gia xây dựng chính quyền và ổn định đời sống nhân dân trong giai đoạn sau chiến tranh. Với tinh thần trách nhiệm, sự tận tụy và kinh nghiệm được rèn luyện trong quân đội, ông luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao.

Đến năm 1981, ông được giao nhiệm vụ Trưởng phòng Tổ chức của Ủy ban nhân dân huyện Đơn Dương. Cũng trong năm này, ông tiếp tục được tăng cường giữ cương vị Bí thư xã Tu Tra. Dù ở bất kỳ vị trí công tác nào, ông luôn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ: tận tâm, trách nhiệm, gần gũi với nhân dân và hết lòng vì sự phát triển của địa phương.

Năm 1987, sau nhiều năm công tác liên tục trên cả lĩnh vực quân đội và chính quyền, ông nghỉ hưu theo chế độ. Rời cương vị công tác nhưng ông không rời trách nhiệm với quê hương. Trở về sinh sống tại thôn, ông tích cực tham gia các hoạt động, các phong trào tại địa phương, luôn gương mẫu trong cuộc sống, động viên con cháu chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và giữ gìn truyền thống cách mạng của gia đình.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày khoác lên mình màu áo lính, những dấu chân của ông Nguyễn Văn Huân vẫn in đậm trên cả chiến trường năm xưa và trên quê hương trong thời bình. Câu chuyện cuộc đời ông là minh chứng cho một thế hệ đã sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ vì độc lập dân tộc, đồng thời tiếp tục cống hiến bằng trí tuệ, trách nhiệm và tinh thần phục vụ nhân dân sau khi đất nước hòa bình.

Hôm nay, giữa cuộc sống bình yên, câu chuyện của ông không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa mà còn là nguồn động viên, giáo dục truyền thống yêu nước, lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm đối với thế hệ trẻ. Những người lính như ông đã góp phần viết nên trang sử vẻ vang của dân tộc, để hôm nay các thế hệ được sống trong hòa bình, độc lập và tiếp tục xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn