Dấu chân người lính trong mưa bom lửa đạn
Thời hoa lửa — hai tiếng ấy, khi cất lên, không chỉ là ký ức. Đó là máu, là nước mắt, là những dấu chân in sâu trên dải đất hình chữ S.
Có những con đường, hôm nay ta đi qua bình yên, nhưng năm xưa… từng rung chuyển bởi bom rơi, đạn nổ. Người lính bước đi trong khói lửa, không phải vì họ không sợ. Mà bởi phía sau họ là quê hương, là gia đình, là Tổ quốc.
Tôi từng nghe kể về một người lính trẻ. Trước giờ ra trận, anh chỉ kịp viết vội vài dòng thư: “Nếu con không trở về, mẹ đừng buồn…”. Lá thư ấy chưa kịp gửi, anh đã nằm lại nơi chiến trường. Tuổi đôi mươi — dừng lại mãi mãi.
Nhưng chính những con người như thế đã làm nên điều kỳ diệu. Họ biến đau thương thành sức mạnh. Biến mất mát thành ý chí. Và biến một dân tộc nhỏ bé trở thành biểu tượng của lòng kiên cường.
Thời hoa lửa đã qua. Nhưng dấu chân người lính thì còn mãi. In trong lịch sử. In trong lòng dân tộc. Và nhắc nhở mỗi chúng ta: hòa bình hôm nay — không tự nhiên mà có.



