Dấu chân người lính từ xóm Búa
Dấu chân người lính từ xóm Búa
Dấu chân người lính từ xóm Búa
Sinh năm 1946 tại xóm Búa, xã Quy Đức, tỉnh Phú Thọ, Hà Văn Chót lớn lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ ông gắn với ruộng đồng, với những buổi theo cha mẹ lên nương, nhưng cũng sớm chứng kiến cảnh quê hương oằn mình trước bom đạn. Chính điều đó đã hun đúc trong ông ý chí và lòng yêu nước mãnh liệt.
Năm 1969, khi Tổ quốc gọi tên, chàng thanh niên Hà Văn Chót lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế về đơn vị C2 – D2 – E141 – F312, một đơn vị có nhiều đóng góp trong những năm tháng chiến đấu ác liệt. Những năm từ 1969 đến 1973 là quãng đời rực lửa, nơi tuổi trẻ của ông được thử thách bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu.
Giữa chiến trường khốc liệt, ông cùng đồng đội chiến đấu kiên cường, giữ vững trận địa. Trong một trận đánh ác liệt, ông bị thương. Vết thương ấy khiến ông trở thành thương binh, nhưng không làm nhụt đi ý chí của người lính. Ngược lại, nó trở thành minh chứng sống động cho tinh thần quả cảm, cho những tháng năm tuổi xuân hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.
Năm 1973, ông rời quân ngũ trở về quê hương. Trở lại xóm Búa thân thương, người thương binh năm nào tiếp tục bắt đầu một “mặt trận” mới – mặt trận của lao động, xây dựng và phát triển quê hương. Dù mang trong mình thương tật, ông vẫn cần mẫn làm ăn, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, sống chan hòa, gương mẫu và trách nhiệm.
Với bà con xóm Búa, ông Hà Văn Chót không chỉ là một cựu chiến binh, mà còn là tấm gương sáng về nghị lực và phẩm chất người lính Cụ Hồ. Ông luôn nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng hòa bình, sống trung thực, chăm chỉ và có ích cho xã hội.
Là Phó Bí thư Đoàn xã, tôi nhận thấy những câu chuyện như của ông chính là “hoa thời lửa” – những đóa hoa nở lên giữa chiến tranh, tỏa hương bằng lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình càng phải biết ơn và tiếp nối truyền thống ấy bằng hành động cụ thể, bằng khát vọng cống hiến.
“Thời lửa” đã đi qua, nhưng những bông hoa của thời ấy vẫn còn đó – lặng lẽ, bền bỉ và sáng ngời trong đời sống hôm nay. Và ông Hà Văn Chót, người lính năm xưa của xóm Búa, chính là một bông hoa như thế.



