Cựu chiến binh

Dấu chân người lính Xuân Hoà Hoàng Ngọc Inh

Hành trình tham gia kháng chiến chống mỹ của ông Hoàng Ngọc Inh

Lào Cai05/05/2026Hoàng Thị Huyên (Đoàn xã Xuân Hoà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Hoàng Ngọc Inh, người con của Xuân Hoà, Lào Cai. Bây giờ tóc đã bạc, mỗi lần ngồi bên bếp lửa, nghe tiếng củi nổ tí tách, tôi lại nhớ về những năm tháng tuổi hai mươi – những năm tháng mà người ta gọi là “thời hoa lửa.”

Ngày tôi lên đường nhập ngũ, bản vẫn còn mờ sương sớm. Mẹ tôi dậy từ rất sớm, lặng lẽ nướng cơm lam cho tôi mang theo. Bà không khóc, chỉ nói:
“Đi mạnh giỏi… nhớ đường về.”

Tôi không dám nhìn lâu vào mắt mẹ. Tôi sợ nếu nhìn lâu, mình sẽ không đủ can đảm để bước đi.

Tôi rời Xuân Hoà, rời những thửa ruộng, con suối, rời cả những buổi chợ phiên đông vui. Lần đầu tiên đi xa đến vậy, lòng tôi vừa háo hức, vừa lo lắng.

Chúng tôi hành quân suốt nhiều ngày, từ miền núi xuống đồng bằng, rồi vào tận miền Trung. Nắng ở đó khác hẳn quê tôi – gay gắt, cháy da. Nhưng cái khiến tôi không quên được là tiếng bom.

Lần đầu nghe bom nổ gần, tôi thấy đất rung lên như có ai lật tung cả quả đồi. Tai ù đi, tim đập loạn. Tôi nghĩ:
“Chiến tranh… hóa ra là thế này.”

Tôi được phân công làm nhiệm vụ tải thương. Công việc ấy, nói thật, còn đáng sợ hơn cả cầm súng xung phong.

Có những lần, tôi cõng đồng đội trên lưng, chạy giữa mưa bom. Mảnh đất dưới chân lúc nào cũng có thể nổ tung. Nhiều người tôi cõng đi… nhưng không phải ai cũng còn sống khi đến nơi.

Có một cậu lính trẻ, chắc chỉ bằng tuổi em trai tôi ở nhà. Khi tôi cõng cậu ấy, cậu cứ nắm chặt tay tôi, hỏi:
“Anh ơi… mình có về được không?”

Tôi không biết trả lời thế nào. Tôi chỉ nói:
“Cố lên, sắp tới nơi rồi.”

Nhưng rồi… cậu ấy lặng đi trên lưng tôi.

Đến giờ, tôi vẫn nhớ cảm giác lúc ấy. Không phải là sợ… mà là một nỗi đau rất lặng, như có gì đó cứa vào tim mình.

Có một đêm, đơn vị tôi giữ chốt. Trời tối đen, chỉ có pháo sáng loé lên từng hồi. Khi địch tấn công, tiếng súng nổ dồn dập, đất đá bay mù mịt.

Tôi bắn đến khi hết đạn. Lúc đó, tôi không còn nghĩ gì nữa – không nghĩ đến sống chết, chỉ biết giữ vị trí của mình.

Khi trời gần sáng, mọi thứ lắng xuống. Tôi ngồi tựa vào bờ đất, nhìn quanh. Nhiều đồng đội của tôi đã nằm lại.

Tôi gọi tên họ… nhưng không ai trả lời.

Đó là lần đầu tiên tôi hiểu rõ:
Hòa bình không phải tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng máu và tuổi trẻ của rất nhiều người.

Tôi là người may mắn. Tôi còn sống và được trở về Xuân Hoà.

Ngày tôi về, mẹ tôi ôm tôi khóc. Lúc đó, tôi mới thấy mình thật sự đã đi qua chiến tranh.

Nhưng chiến tranh… không bao giờ rời khỏi tôi.

Mỗi khi nghe tiếng nổ lớn, tim tôi vẫn giật mình. Mỗi lần nhìn thấy màu đỏ của hoa gạo, tôi lại nhớ đến những đêm lửa cháy rực trời.

Giờ đây, mỗi khi con cháu hỏi tôi về chiến tranh, tôi không kể nhiều về súng đạn. Tôi chỉ nói:

“Ngày đó, chúng tôi sống với nhau như anh em. Sẵn sàng nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng ăn. Và cũng sẵn sàng chết thay cho nhau.”

Tôi luôn nhắc chúng:
“Các con được sống trong hòa bình, đó là điều quý nhất. Đừng bao giờ quên những người đã nằm lại.”

Rồi tôi nhìn ra dãy núi quê mình, nơi mây vẫn trôi chậm như ngày tôi còn trẻ, và nghĩ thầm:

Tôi đã đi qua một thời hoa lửa.
Và tôi biết… có những người mãi mãi không trở về để kể lại câu chuyện của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn