Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Dấu Chân Người Mẹ Trên Thời Đất Lửa

Đồng Tháp04/07/2026Phạm Bình Hồng Mơ (xã Tân Phú Đông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những chuyến đi không chỉ để hoàn thành một bài tập trên giảng đường. Có những chuyến đi khiến người ta trưởng thành hơn, biết cúi đầu trước lịch sử và hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và tuổi xuân của thế hệ đi trước.

Trong một buổi sáng yên bình, tôi tìm về xã Mỹ Hạnh Trung, thị xã Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang – quê hương của Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ‘’Mai Thị Út’’, người dân địa phương vẫn thân thương gọi là ‘’má Tám Hợi’’. Con đường làng hôm nay rợp bóng cây, tiếng chim ríu rít vang lên giữa những cánh đồng lúa xanh mướt. Khó ai có thể hình dung rằng chính vùng đất bình yên này đã từng oằn mình dưới bom đạn chiến tranh.

Ngôi nhà cũ của má nằm lặng lẽ giữa khu vườn xanh. Trên bàn thờ, di ảnh người mẹ anh hùng vẫn nở nụ cười hiền hậu. Những tấm huân chương, bằng khen được con cháu gìn giữ cẩn thận như những báu vật của gia đình. Tôi thắp một nén nhang, lòng bỗng chùng xuống. Dù má đã đi xa hơn ba mươi năm, nhưng câu chuyện về cuộc đời bà vẫn được người thân và bà con trong xóm kể lại bằng tất cả sự kính trọng.

Người con trai chậm rãi rót chén trà, ánh mắt hướng về bức ảnh của mẹ rồi bắt đầu câu chuyện.

“Má tôi sinh năm 1912. Cuộc đời má gần như dành trọn cho cách mạng...”

Lời kể nhẹ nhàng nhưng đưa tôi trở về những năm tháng khói lửa. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, má Mai Thị Út sớm thấu hiểu nỗi cơ cực của người dân mất nước. Khi đất nước chìm trong chiến tranh, má không chọn cuộc sống bình yên mà lặng lẽ bước vào con đường cách mạng. Trong kháng chiến chống Mỹ, má là đảng viên, giữ cấp bậc Thượng úy Phòng Hậu cần Quân khu 8, đảm nhận nhiệm vụ giao liên hợp pháp, vận chuyển vũ khí, thuốc men và tổ chức quần chúng đấu tranh.

Điều khiến tôi xúc động nhất là những chuyến xuồng len lỏi trên sông nước miền Tây. Để qua mắt quân địch, má cải tạo chiếc xuồng thành xuồng hai đáy. Phía trên vẫn chất đầy rau, gạo, hàng hóa như bao người buôn bán bình thường, còn phía dưới là vũ khí và thuốc men dành cho chiến trường. Hàng trăm chuyến đi như thế nối tiếp nhau, mỗi chuyến là một lần đánh cược mạng sống.

Người con dừng lại vài giây rồi nghẹn giọng:

“Có lần địch đã giăng chốt để bắt má. Nếu chậm một chút thôi, có lẽ gia đình tôi đã không còn được gặp lại má nữa.”

Tôi lặng người. Tôi cố hình dung người phụ nữ nhỏ bé ấy một mình chèo xuồng giữa màn đêm, phía trước là đồn bốt, phía sau là sự sống của đồng đội. Chỉ cần một ánh đèn pin, một tiếng gọi hay một cuộc khám xét bất ngờ, tất cả có thể kết thúc. Nhưng bằng sự mưu trí và lòng quả cảm, má vẫn vượt qua hết lần này đến lần khác để đưa những chuyến hàng đặc biệt đến nơi an toàn. Có tài liệu ghi nhận, riêng năm 1972, má đã vận chuyển trót lọt hơn 100 tấn vũ khí và 2,5 tấn thuốc men qua hàng chục đồn bốt của địch, góp phần phục vụ chiến trường.

Chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của má mà còn cướp đi những người thân yêu nhất. Chồng và hai người con trai của má đã anh dũng hy sinh. Nỗi đau ấy không gì có thể bù đắp. Thế nhưng, người mẹ ấy chưa từng lùi bước. Má gạt nước mắt, tiếp tục công việc của mình, bởi má hiểu rằng phía trước còn biết bao người đang chờ những chuyến thuốc, những chuyến vũ khí để tiếp tục chiến đấu vì độc lập dân tộc.

Tôi ngước nhìn di ảnh má. Nụ cười hiền từ như vẫn còn đó. Tôi chợt nhận ra, có những con người không cần những lời nói lớn lao. Chính cuộc đời họ đã trở thành bản anh hùng ca bất tử.

Rời ngôi nhà nhỏ khi nắng chiều đã ngả vàng trên cánh đồng Cai Lậy, lòng tôi nặng trĩu. Tôi hiểu rằng thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình không phải vì may mắn, mà bởi đã có biết bao người mẹ như má Mai Thị Út âm thầm hiến dâng cả cuộc đời mình cho Tổ quốc.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng “thời hoa lửa” còn cháy mãi trong ký ức của những người ở lại. Và với tôi, chuyến đi ấy không chỉ là một cuộc gặp gỡ, mà còn là bài học sâu sắc nhất về lòng yêu nước, sự hy sinh và giá trị thiêng liêng của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu Chân Người Mẹ Trên Thời Đất Lửa | Câu chuyện thời hoa lửa