Người có công giúp đỡ cách mạng

DẤU CHÂN NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG TRÊN DÃY TRƯỜNG SƠN- 10 CÔ GÁI Ở ĐỒNG LỘC

Ninh Bình26/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

DẤU CHÂN NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG TRÊN DÃY TRƯỜNG SƠN

Có những nơi chỉ nghe tên thôi cũng đủ khiến người ta chững lại vài giây. Ngã ba Đồng Lộc là một nơi như thế.

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn giữ vai trò đặc biệt quan trọng trong việc vận chuyển lương thực, vũ khí và lực lượng từ hậu phương miền Bắc vào chiến trường miền Nam. Vì vậy, đế quốc Mỹ đã tập trung đánh phá ác liệt nhiều tuyến giao thông trọng yếu nhằm cắt đứt con đường chi viện của quân dân ta. Trong số những “tọa độ lửa” khốc liệt nhất khi ấy, Ngã ba Đồng Lộc phải hứng chịu bom đạn dội xuống gần như mỗi ngày. Nơi ấy trở thành biểu tượng của ý chí và sự hy sinh anh dũng của tuổi trẻ Việt Nam bởi sự sống và cái chết dường như chỉ cách nhau trong gang tấc.

Ngã ba Đồng Lộc thuộc tỉnh Hà Tĩnh, là điểm giao nhau của nhiều tuyến đường chiến lược quan trọng. Mỗi ngày, nơi đây phải hứng chịu hàng trăm quả bom từ máy bay Mỹ. Đất đá bị cày xới, hố bom chồng lên hố bom, khói lửa bao trùm cả núi rừng. Thế nhưng, giữa mưa bom bão đạn ấy, lực lượng thanh niên xung phong vẫn ngày đêm bám trụ để san lấp hố bom, sửa đường và giữ cho tuyến giao thông luôn thông suốt.

Trong lực lượng ấy có mười cô gái thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4, Đại đội 552. Họ đều còn rất trẻ, phần lớn mới ở độ tuổi mười tám đôi mươi. Người nhỏ tuổi nhất chỉ mới mười bảy tuổi. Họ rời quê hương với những ước mơ giản dị của tuổi trẻ để lên đường phục vụ kháng chiến, mang theo niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.

Công việc ở đây vô cùng nguy hiểm. Sau mỗi trận bom, họ phải lập tức lao ra mặt đường để lấp hố bơm, bất chấp nguy cơ bom nổ chậm hay máy bay quay lại đánh phá. Có những ngày, đất trời rung chuyển bởi tiếng bom đạn, nhưng các chị vẫn kiên cường làm nhiệm vụ dưới cái nắng cháy da và làn khói bụi mịt mù. Dù hiểm nguy luôn cận kề, những thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ vẫn ngày đêm san lấp hố bom, dẫn đường và đảm bảo giao thông thông suốt. Họ sống giữa tiếng máy bay gầm rú, giữa khói bụi và đất đá, nhưng chưa bao giờ lùi bước trước gian khổ.

Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, sau nhiều trận bom dữ dội trút xuống Ngã ba Đồng Lộc, mười cô gái thanh niên xung phong vẫn tiếp tục làm nhiệm vụ san lấp hố bom, sửa chữa mặt đường để những chuyến xe chi viện kịp thời ra tiền tuyến. Khi vừa trở về nơi trú ẩn trong căn hầm nhỏ bên triền đồi một loạt bom khác bất ngờ dội xuống. Đất đá sụp đổ, căn hầm bị vùi lấp, mười cô gái mãi mãi nằm lại trên mảnh đất ấy. Mười cô gái thanh niên xung phong thuộc Tiểu đội 4 đã anh dũng hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ tại Đồng Lộc sau một trận bom ác liệt của địch. Người lớn tuổi nhất mới hai mươi bốn tuổi, người nhỏ tuổi nhất chỉ vừa tròn mười bảy. Họ ra đi khi tuổi xuân còn dang dở, mang theo những ước mơ rất đỗi bình dị của tuổi trẻ.

Sự hy sinh ấy đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của thanh niên Việt Nam trong thời chiến. Những cô gái Đồng Lộc không cầm súng nơi chiến hào, nhưng chính họ đã góp phần làm nên sức mạnh của cả dân tộc bằng ý chí kiên cường và sự cống hiến thầm lặng.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến Ngã ba Đồng Lộc, người ta vẫn nhớ về những con người đã sống và hy sinh cho độc lập dân tộc bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ. Giữa cuộc sống hiện đại đầy đủ và yên bình, chúng ta càng cần biết trân trọng những hy sinh của cha ông đi trước.

Có lẽ bởi lịch sử không chỉ được làm nên từ những trận đánh lớn hay những chiến công vang dội. Đôi khi, lịch sử còn được viết từ sự hy sinh bình dị của những con người trẻ tuổi đã dành cả tuổi xuân của mình cho đất nước. Và từ câu chuyện của mười cô gái thanh niên xung phong ở Đồng Lộc, thế hệ hôm nay càng hiểu hơn giá trị của hòa bình, của độc lập và trách nhiệm của bản thân với quê hương, đất nước.

Các chị đã sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ trong bom đạn chiến tranh, sẵn sàng đặt Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng của mình. Chính sự hy sinh thầm lặng ấy đã góp phần làm nên cuộc sống yên bình mà chúng ta đang có hôm nay. Vì thế, câu chuyện ấy không chỉ gợi nhắc về lòng yêu nước, mà còn khiến thế hệ hôm nay hiểu hơn về trách nhiệm sống, biết cống hiến và trân trọng những điều bình dị trong cuộc sống.

Dẫu thời gian có qua đi, hình ảnh mười cô gái thanh niên xung phong năm ấy vẫn sẽ luôn là ngọn lửa đẹp trong lòng nhiều thế hệ người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn