Cựu chiến binh

DẤU CHÂN NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ NƠI RỪNG KHỘP (1)

Năm 1980, cô gái làng quê Hạ Vũ 1 – Nguyễn Thị Hợi – khoác ba lô lên đường nhập ngũ khi vừa tròn đôi mươi. Trong màu áo lính, bác trở thành nữ chiến sĩ thông tin của Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, làm nhiệm vụ tại chiến trường tỉnh Battambang, Vương quốc Campuchia. Những năm tháng nơi rừng khộp khắc nghiệt đã tôi luyện ý chí và lòng quả cảm của người nữ quân nhân. Thời hoa lửa ấy trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời bác.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bác Nguyễn Thị Hợi trong một buổi chiều yên ả nơi thôn Hạ Vũ 1. Mái tóc đã điểm bạc, giọng nói trầm ấm nhưng ánh mắt bác vẫn ánh lên sự cứng cỏi của một thời quân ngũ. Nhắc đến những năm tháng khoác áo lính, bác lặng đi vài giây, rồi chậm rãi kể, như thể ký ức vừa mới hôm qua.

Bác nhập ngũ năm 1980, khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu, biên giới Tây Nam còn nhiều biến động. Khi đó, bác được biên chế về Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, giữ cấp bậc Hạ sĩ nhất, đảm nhiệm chức vụ Chiến sĩ thông tin. Đơn vị của bác làm nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc cho các lực lượng quân tình nguyện Việt Nam đang thực hiện nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia, cụ thể là tại chiến trường tỉnh Battambang.

“Ngày ấy, con gái đi bộ đội hiếm lắm,” bác cười hiền, “nhưng đã đi thì không cho phép mình yếu đuối.”
Công việc của bác là kéo dây, giữ máy, bảo đảm thông tin thông suốt giữa các điểm đóng quân. Rừng khộp khô cháy nắng, mùa mưa thì bùn lầy ngập đến đầu gối. Có những đêm mưa rừng xối xả, máy thông tin trục trặc, bác cùng đồng đội phải ôm máy chạy giữa làn mưa và tiếng pháo vọng xa.

Kỷ niệm mà bác nhớ nhất là một lần đường dây thông tin bị đứt trong đêm. Nếu không nối kịp, đơn vị phía trước sẽ mất liên lạc. “Lúc đó chỉ nghĩ một điều: phải làm cho bằng được,” bác kể. Bác cùng một đồng đội nam lần theo dây giữa rừng tối, tay run vì lạnh nhưng lòng thì nóng như lửa. Khi tín hiệu thông suốt trở lại, cả tổ ôm nhau mừng đến rơi nước mắt.

Những năm tháng ấy, bữa cơm chỉ có gạo trộn bo bo, rau rừng và cá khô, nhưng tình đồng đội thì đậm sâu. “Có miếng đường cũng bẻ đôi, có ngụm nước cũng chuyền nhau,” bác nói, ánh mắt xa xăm.

Sau nhiều năm hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, bác xuất ngũ trở về quê hương. Với những đóng góp bền bỉ, bác được tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba và nhiều giấy khen của đơn vị. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất chính là đã sống trọn vẹn tuổi trẻ cho Tổ quốc. Thời hoa lửa ấy, dù gian khổ, vẫn là quãng đời mà bác luôn tự hào khi nhắc lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn