Cựu chiến binh

Dấu chân người nữ chiến sỹ giữa thời hoa lửa

Câu chuyện về Cụ bà Đoàn Thị Mậu – người đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc và tiếp tục cống hiến cho quê hương trong thời bình"

Đắk Lắk13/08/2026Phường Sông Cầu (Đoàn phường Sông Cầu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Dấu chân người nữ chiến sỹ giữa thời hoa lửa

Nơi em đang sống có một cụ bà mà em rất kính phục. Cụ năm nay đã 79 tuổi rồi. Dù tuổi đã cao nhưng cụ vẫn rất minh mẫn và khỏe mạnh. Vào một ngày cuối tuần, được nghe cụ kể lại những kỉ niệm, những hoài bão thời oanh liệt với bao lưu luyến, xúc động . Giọng cụ trầm ấm, đầy tự hào.

Cụ bà Đoàn Thị Mậu sinh 12/04/1947, tại xã Xuân Thuỷ, huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định (cũ). Vào năm 1963 Cụ theo gia đình lập nghiệp(Kinh tế mới) tại xã Xuân Lương, huyện Yên Thế. Tỉnh Bắc Giang(cũ)

Vào năm 1964 Cụ là một giáo viên dạy học ở xã Miền núi của tỉnh Bắc Giang.Vào tháng 11 năm 1965, Cụ ngừng việc dạy học xin nhập ngủ vào đơn vị 9120 thuộc Cục quản lí xe hậu cần theo lời kêu gọi của phong trào Thanh niên lúc bấy giờ. Khi ấy cô làm lương quân(anh nuôi) nấu ăn cho đơn vị khoảng 60 đến 70 người. Đến năm 1968 đơn vị sơ tán về Thái Nguyên. Cụ ngừng một lúc, giọng cụ phấn khởi đầy tự hào kể lại kĩ niệm “ Khi ở đơn vị, cụ đi lấy nước giếng ở cạnh bờ suối, Cụ dùng một thân cây thẳng và chắc làm đòn gánh, hai đầu treo bốn thùng nước đầy. Dù gánh nặng đè lên đôi vai, cụ vẫn bước từng bước vững vàng. Con dốc rừng cao và gập ghềnh khiến việc di chuyển càng thêm khó khăn, nhưng cụ không hề nản lòng.” Cụ thật là kiên cường !

Cuối năm 1969 đến đầu năm 1970 Bà được đơn vị cử đi học Lớp bồi dưỡng - Nghiệp vụ để về làm trong tổ thống kê cho đơn vị ( bảo quản kho, khí tài, vật tư,..) của kho xe.

Năm 1972 “ Chiến dịch Mùa hè đỏ lửa - 81 ngày đêm,Thành phố Quảng Trị(cũ.)”Cả đơn vị phục vụ không kể ngày lẫn đêm để chuẩn bị chiến trường. Tất cả các loại xe của các đơn vị từ Miền Nam, không kể ngày, đêm đều ghé Kho để chuyên chở vật tư, xe các loại, xăng ,dầu, vũ khí, đạn dược… ra chiến trường để chuẩn bị chiến đấu, với tinh thần khẩn trương cả đơn vị đều thay nhau làm việc không ngừng nghỉ cả ngày lẫn đêm. Có những lúc để tránh bom đơn vị chỉ làm việc vào ban đêm từ 5 giờ chiều đến 6 giờ sáng hôm sau.

Cuối năm 1972 Bà lập gia đình cùng Cụ ông Nguyễn Văn Đông sinh năm 1934 là đồng đội cùng đơn vị, Vợ chồng Bà vẫn công ở Thái Nguyên.

Đến năm 1977 Bà cùng gia đình chuyển công tác về huyện Xuân An (Đồng Xuân - Sông Cầu - Tuy An) (cũ), làm bên mảng Thương binh Xã hội chuyên giải quyết các chế độ, chính sách cho các thương binh, liệt sĩ, các gia đình có công Cách mạng.

Đến cuối năm 1978 chuyển sang phụ trách Cải tạo Công, Thương nghiệp Tư bản-Tư doanh được một năm 1979 lại tiếp tục chuyển công tác sang Tổ chức chính quyền cho đến năm 1985 thì làm Thẩm phán sau đó được bổ nhiệm Chánh án huyện Sông Cầu (cũ) cho đến tháng 7 năm 2001 thì về hưu.

Sau khi về hưu bà vẫn tiếp tục cống hiến, phục vụ nhân dân.Từ năm 2002 đến 2006 bà tham gia Khối Chính trị Đảng địa phương ( Long Bình) suốt 3 nhiệm kì.

Đến cuối năm 2006, bà chuyển sang làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh thị trấn Sông Cầu -huyện Sông Cầu -Phú Yên (cũ). Rồi đến năm 2009 Bà làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh phường Xuân Phú – thị xã Sông Cầu- tỉnh Phú Yên (cũ)

Đến năm 2012 bà chuyển sang Hội Nạn nhân Chất độc da cam phường Xuân Phú cho đến tháng 4 năm 2023 bà mới nghỉ

Trong những năm công tác bà được tặng Huân chương Kháng chiến Hạng 2, Kỉ niệm chương Cựu Chiến binh, Nhận Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng, Bằng khen, Giầy khen .

Dù trong thời chiến hay thời bình, bà luôn tận tâm cống hiến bằng nhiều công việc khác nhau vì sự phát triển của đất nước. Những đóng góp thầm lặng nhưng bền bỉ ấy không chỉ thể hiện tinh thần yêu nước sâu sắc mà còn là tấm gương sáng về ý chí, trách nhiệm và lòng tận tụy. Hình ảnh của bà sẽ mãi là động lực để các thế hệ hôm nay và mai sau noi theo

Em rất kính trọng và biết ơn Cụ, Những việc làm tốt đẹp của Cụ là tấm gương sáng để em học tập và cố gắng trở thành người có ích cho xã hội trong tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn