DẤU CHÂN NGƯỜI NỮ DU KÍCH
Giữa cái nắng vàng rực của buổi chiều tháng Tư, sân trường Trường Đại học Tiền Giang rộn ràng tiếng cười nói của nhóm đoàn viên và các bạn sinh viên. Những chiếc áo xanh thanh niên nổi bật dưới hàng phượng đỏ đầu mùa, ai cũng háo hức cho chuyến hành trình về nguồn tại xã Song Thuận, huyện Châu Thành để thăm hỏi bà Nguyễn Thị Ánh Thu - người nữ anh hùng mà bà con nơi đây vẫn thân thương gọi là cô Tám Thu.
Con đường quanh co dẫn các bạn đến ngôi nhà nhỏ nằm nép mình bên con đường quê yên bình, giản dị. Mái tôn cũ bạc màu theo năm tháng, trước sân là vài chậu hoa mười giờ đang nở rực dưới nắng chiều. Không ai nghĩ rằng nơi giản dị ấy từng là điểm liên lạc bí mật của lực lượng cách mạng trong những năm chiến tranh ác liệt. Nhìn vào ngồi nhà giản dị ấy, người phụ nữ tóc đã bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn sáng và giọng nói vẫn đầy mạnh mẽ đang chờ đón mọi người. Cô Tám Thu bước ra đón đoàn với nụ cười hiền hậu. Dù mái tóc đã bạc trắng, đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ cương nghị của người từng đi qua bom đạn.
Sau những lời hỏi thăm, cả đoàn quây quần bên chiếc bàn gỗ nhỏ để nghe cô kể chuyện năm xưa. Giọng cô chậm rãi nhưng đầy xúc động: Một bạn sinh viên lễ phép hỏi: “ Thưa cô, tụi con được học rất nhiều về chiến tranh trong sách vở, nhưng hôm nay tụi con muốn nghe chính cô kể lại những năm tháng ấy…” Cô Tám Thu nhìn ra trước ngỏ lấp lánh nắng trước nhà. Đôi mắt bà chợt xa xăm như trở về với những năm tháng bom đạn. Hồi đó cực lắm con à… Nhưng ai cũng một lòng đánh giặc để giữ quê hương. Cả nhóm sinh viên im lặng chăm chú lắng nghe. Cô kể, vùng Vành đai Bình Đức khi ấy là nơi bom đạn liên miên. Địch thường xuyên càn quét, đốt nhà, bắt bớ dân lành. Chứng kiến cảnh quê hương đau thương, cô càng quyết tâm chiến đấu. Từ một nữ du kích nhỏ tuổi, cô trở thành Chỉ huy xã đội Song Thuận rồi Phó Chỉ huy trưởng Huyện đội Châu Thành.
Nhắc đến những trận đánh năm xưa, giọng cô chậm lại. Có lần, xe tăng địch tiến vào làng giữa tiếng khóc của người dân. Cô cùng đồng đội bí mật áp sát và chiến đấu quyết liệt để chặn bước quân thù. Chiếc xe tăng bốc cháy giữa cánh đồng, còn người dân thì được bảo vệ an toàn. Không chỉ vậy, cô còn cùng đơn vị chiến đấu suốt nhiều giờ giữa bom đạn để bắn rơi máy bay địch. Những chiến công ấy đã góp phần bảo vệ quê hương Tiền Giang trong những năm tháng kháng chiến gian khổ.Một sinh viên xúc động hỏi: - Điều gì giúp cô vượt qua nỗi sợ hãi? Cô Tám Thu mỉm cười hiền hậu: — Vì cô yêu quê hương mình. Hồi đó ai cũng chỉ mong đất nước được hòa bình.
Cả căn nhà lặng đi. Ngoài sân, hàng dừa đung đưa trong gió như đang kể lại ký ức của một thời khói lửa. Trước lúc chia tay, các bạn sinh viên nắm chặt tay cô, lòng đầy biết ơn và tự hào. Chuyến đi kết thúc khi hoàng hôn buông xuống trên quê hương Song Thuận, nhưng câu chuyện về người nữ anh hùng năm ấy vẫn còn mãi trong lòng mỗi người — như một ngọn lửa đẹp của lòng yêu nước và sự hy sinh không bao giờ tắt.



