Cựu chiến binh

DẤU CHÂN NGƯỜI NỮ TÂN BINH TRÊN BIÊN GIỚI PHÍA NAM

Năm 1976, cô gái quê thôn Khang Thọ Hưng rời mái nhà tranh, khoác ba lô lên đường nhập ngũ, trở thành nữ chiến sĩ thuộc một đơn vị chủ lực làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới Tây Nam Tổ quốc. Trong những năm tháng gian khổ ấy, bác Nguyễn Thị Cảnh đã để lại dấu ấn sâu đậm bằng ý chí kiên cường, tinh thần trách nhiệm và lòng trung thành son sắt. Đó là những năm tháng tuổi trẻ lặng lẽ mà rực rỡ như ngọn lửa âm thầm cháy giữa đại ngàn.

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Kiều. Nguyễn Thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhập ngũ năm 1976, khi đất nước vừa liền một dải, bác Nguyễn Thị Cảnh được biên chế về Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 38, làm nhiệm vụ chiến đấu và bảo vệ an ninh khu vực biên giới Tây Nam, nơi những tàn dư chiến tranh chưa kịp lắng xuống thì nguy cơ xung đột mới đã âm ỉ. Khi ấy, bác mang quân hàm binh nhất, giữ chức tiểu đội phó phụ trách hậu cần – thông tin, một công việc thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng trong điều kiện thiếu thốn đủ bề.

Bác từng chậm rãi kể lại: “Ngày đó, phụ nữ trong quân ngũ ít lắm, nhưng đã vào rồi thì chẳng ai cho phép mình yếu đuối. Mỗi ngày hành quân, gạo phải chia từng nắm, nước phải tiết kiệm từng ngụm, vậy mà anh em vẫn động viên nhau đi tiếp.” Những đêm trực gác giữa rừng sâu, tiếng côn trùng rả rích hòa lẫn tiếng bước chân tuần tra, bác cùng đồng đội luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, bảo vệ từng tấc đất biên cương.

Có lần, trong một chuyến vận chuyển lương thực vượt rừng dài ngày, đơn vị gặp mưa lớn, suối dâng cao, đường tiếp tế bị cắt đứt. Bác Cảnh đã cùng tổ hậu cần băng rừng tìm lối khác, gùi từng bao gạo vượt suối trong đêm. “Lúc ấy chỉ nghĩ đơn giản, bộ đội không có cơm thì không thể giữ chốt, mình mệt một chút cũng không sao,” bác nói, giọng nhẹ nhưng ánh mắt ánh lên niềm tự hào.

Những năm tháng ấy đã rèn cho bác bản lĩnh vững vàng, tinh thần thép và niềm tin tuyệt đối vào lý tưởng cách mạng. Sau này, khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, bác được đơn vị biểu dương, đề nghị khen thưởng và xem xét kết nạp Đảng. Với bác, phần thưởng lớn nhất không phải huân chương, mà là ký ức về một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn