Thân nhân liệt sĩ, người có công

Dấu Chân Người Ở Lại (1)

Gia Lai02/07/2026VÕ TRỌNG TRÍ (ĐOÀN XÃ TUY PHƯỚC BẮC)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh chống quân Pôn Pốt, bà Phạm Thị Hoa Hường đã lặng lẽ đi qua tuổi trẻ của mình bằng sự chờ đợi và niềm tin bền bỉ. Là vợ của thân nhân cách mạng Phạm Văn Cẩn, bà không có mặt ở chiến trường, nhưng từng ngày nơi quê nhà, bà vẫn góp phần giữ vững hậu phương bằng tất cả tình yêu nước và đức hy sinh của mình.

Khi người thân lên đường làm nhiệm vụ, bà ở lại với mảnh vườn, thửa ruộng và những lo toan của gia đình. Có những ngày nắng gắt, đôi vai bà mỏi rã rời; có những đêm mưa gió, bà vẫn thao thức nhìn về phương xa, mong một tin bình an từ tiền tuyến. Nhưng thay vì gục ngã trước gian khó, bà chọn cách sống kiên cường hơn, chăm lo việc nhà, động viên con cháu, giữ cho ngọn lửa gia đình không bao giờ tắt.

Sự hy sinh của bà là sự hy sinh thầm lặng mà cao quý. Đằng sau bước chân người chiến sĩ là bóng dáng những người ở lại, âm thầm nâng đỡ bằng niềm tin son sắt vào ngày thống nhất, hòa bình.

Câu chuyện của bà Phạm Thị Hoa Hường nhắc thế hệ trẻ hôm nay rằng lòng yêu nước không chỉ là những việc lớn lao, mà còn bắt đầu từ trách nhiệm, sự bền bỉ và tinh thần sống vì người khác, vì quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dấu Chân Người Ở Lại (1) | Câu chuyện thời hoa lửa