Mẹ Việt Nam Anh hùng

DẤU CHÂN NGƯỜI Ở LẠI (Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Hội)

Tôi đến xã Long Khánh, huyện Duyên Hải vào một buổi chiều nhiều gió. Với tư cách là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi đã từng nghe nhiều câu chuyện, nhưng mỗi lần đặt chân đến một vùng đất mới, gặp một cái tên mới, trái tim tôi vẫn không khỏi lặng đi. Người dân nơi đây dẫn tôi đến nhắc về Mẹ Trần Thị Hội – một người mẹ bình dị, ít nói, nhưng cuộc đời lại chất chứa những mất mát không gì bù đắp được.

Vĩnh Long24/04/2026Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ (Đoàn Thanh Niên Xã Hưng Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi đến xã Long Khánh, huyện Duyên Hải vào một buổi chiều nhiều gió. Với tư cách là một cán bộ Đoàn đi sưu tầm tư liệu về các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi đã từng nghe nhiều câu chuyện, nhưng mỗi lần đặt chân đến một vùng đất mới, gặp một cái tên mới, trái tim tôi vẫn không khỏi lặng đi.

Người dân nơi đây dẫn tôi đến nhắc về Mẹ Trần Thị Hội – một người mẹ bình dị, ít nói, nhưng cuộc đời lại chất chứa những mất mát không gì bù đắp được.

Mẹ sinh năm 1931, lớn lên trên mảnh đất ven biển đầy nắng gió. Cuộc đời Mẹ gắn với ruộng đồng, với mái nhà đơn sơ và những tháng ngày tảo tần nuôi con. Khi lập gia đình với ông Hà Văn La, Mẹ chỉ mong một cuộc sống yên bình, nuôi dạy hai người con trai khôn lớn nên người. Nhưng chiến tranh đã không cho Mẹ một lựa chọn khác.

Khi đất nước lâm nguy, hai người con của Mẹ lần lượt lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, chắc hẳn Mẹ đã giấu đi nước mắt. Người mẹ nào mà không đau, nhưng Mẹ hiểu rằng, có những điều lớn hơn tình riêng – đó là Tổ quốc.

Người con trai đầu, liệt sĩ Hà Văn Chiến, tham gia cách mạng từ năm 1967 khi tuổi đời còn rất trẻ. Trong màu áo lính, anh trở thành người Thượng sĩ của Tiểu đoàn 306, mang trong mình lòng dũng cảm của tuổi trẻ. Ngày 14 tháng 02 năm 1970, trong một trận đánh ác liệt tại đồn Đình Tân Trung, anh bị thương nặng và anh dũng hy sinh. Tin dữ đến với Mẹ như một nhát cắt vào tim, nhưng Mẹ không gục ngã. Bởi Mẹ biết, sự hy sinh của con là để quê hương được bình yên.

Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau, người con thứ hai – liệt sĩ Hà Văn Đông – lại tiếp bước anh trai. Năm 1977, anh tham gia cách mạng, trở thành Đại đội trưởng của Tiểu đoàn 509. Khi chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam nổ ra, anh lên đường sang giúp nước bạn Campuchia. Ngày 13 tháng 3 năm 1979, anh đã ngã xuống nơi đất bạn, khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ còn dang dở.

Hai người con – hai lần tiễn biệt. Không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của một người mẹ phải chôn cất chính những đứa con của mình. Nhưng điều khiến tôi lặng người hơn cả, là khi nghe những người lớn tuổi trong xã kể lại: Mẹ Hội chưa từng than vãn. Mẹ lặng lẽ sống, lặng lẽ chịu đựng, như chính cách Mẹ đã tiễn con ra đi – không ồn ào, không níu kéo.

Ngồi trước hiên nhà cũ của Mẹ, tôi nhìn ra con đường làng nhỏ. Có lẽ ngày xưa, nơi này đã từng in dấu chân của hai người con ra đi mà không trở lại. Và cũng chính nơi này, Mẹ đã đứng nhìn theo, mang theo một niềm tin giản dị: các con mình đang làm điều đúng đắn.

Năm 2014, khi đất nước đã yên bình, Mẹ được truy tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Nhưng với tôi, và có lẽ với cả quê hương này, danh hiệu ấy không chỉ nằm trên giấy tờ. Nó nằm trong ký ức của người dân, trong câu chuyện được kể lại, và trong chính sự hy sinh thầm lặng của Mẹ.

Rời Long Khánh, tôi mang theo không chỉ là những dòng tư liệu, mà còn là một nỗi xúc động khó gọi thành tên. Những người như Mẹ Hội đã sống một cuộc đời mà thế hệ chúng tôi chỉ có thể cúi đầu tưởng nhớ.

Và tôi hiểu rằng, hành trình đi sưu tầm này không chỉ là ghi chép lại quá khứ, mà còn là giữ cho những ký ức thiêng liêng ấy không bao giờ phai nhạt — như dấu chân của những người đã đi xa, nhưng mãi mãi còn ở lại trong lòng đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
DẤU CHÂN NGƯỜI Ở LẠI (Câu chuyện về Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Hội) | Câu chuyện thời hoa lửa