Người có công giúp đỡ cách mạng

DẤU CHÂN NGƯỜI Ở LẠI GIỮA BA MIỀN ĐẤT

Đà Nẵng01/05/2026Chi đoàn 11.7 (đoàn trường Nguyễn Hiền)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vùng đất Duy Trung – Duy Sơn – Duy Trinh vốn nối liền nhau bằng những con đường làng, những triền đồi và những dòng suối nhỏ. Với ông Ngô Lý, đó không chỉ là quê hương, mà là chiến trường – nơi ông gửi trọn tuổi trẻ của mình.

Ông sinh ra trong nghèo khó, lớn lên cùng ruộng đồng và những mùa mưa nắng thất thường. Nhưng chính nơi ấy đã dạy ông cách bền bỉ, cách chịu đựng và cách đứng vững trước thử thách. Khi chiến tranh đến, ông không rời bỏ quê hương, mà chọn ở lại, trở thành một phần của lực lượng kháng chiến địa phương. Ông hiểu từng con đường, từng lối đi, từng chỗ có thể ẩn mình, từng nơi có thể phục kích. Những dấu chân của ông in khắp ba miền đất ấy – không phải để lại cho riêng mình, mà để mở đường cho đồng đội.

Có những ngày, ông cùng đồng đội hành quân suốt đêm, băng qua rừng, lội qua suối để tránh sự truy lùng của địch. Có những trận đánh diễn ra trong im lặng, nhanh chóng và quyết liệt. Ông không phải là người nói nhiều, nhưng luôn là người làm nhiều nhất. Đồng đội nhớ về ông như một người luôn đi trước, luôn nhận phần khó khăn về mình.

Trong trận càn cuối cùng, khi thế trận trở nên bất lợi, ông đã không chọn rút lui. Ông hiểu rằng, nếu không có người ở lại, nhiều người khác sẽ không thể thoát. Và ông đã ở lại thật.

Khi chiến tranh qua đi, những con đường làng vẫn còn đó, những triền đồi vẫn xanh, nhưng dấu chân ông đã hòa vào đất. Người dân vẫn đi qua những con đường ấy mỗi ngày, có thể không nhìn thấy, nhưng luôn cảm nhận được một điều gì đó rất gần – như sự hiện diện của một người đã từng bước qua, từng chiến đấu, từng hy sinh để giữ lại mảnh đất này.

Ngô Lý không còn, nhưng dấu chân của ông vẫn còn đó – trong lòng đất, trong ký ức, và trong niềm tự hào lặng lẽ của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn