DẤU CHÂN NGƯỜI PHỤ NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG NĂM ẤY (1)
Bà Nguyễn Thị Lanh sinh năm 1948, quê ở thôn Đông Thượng Liệt, huyện Đông Hưng, tỉnh Thái Bình. Cuộc đời bà gắn liền với những năm tháng gian khổ nhưng hào hùng của dân tộc trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 1965, khi mới học hết lớp 6, cô gái nhỏ bé Nguyễn Thị Lanh đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Đó là thời điểm chiến tranh ác liệt, bom đạn giặc Mỹ trút xuống khắp miền Bắc, những tuyến đường huyết mạch liên tục bị phá hoại.
Mang trong mình tinh thần yêu nước và ý chí cống hiến, bà Lanh lên đường với niềm tin giản dị: góp một phần sức nhỏ bé cho Tổ quốc. Trong suốt 7 năm tham gia thanh niên xung phong (1965–1972), bà đã đi qua nhiều địa bàn khác nhau. Ba năm đầu, bà công tác tại Thanh Hóa, sau đó chuyển sang đoàn lưu động, làm nhiệm vụ ở 12 tỉnh, chủ yếu gắn với đường sắt và cầu cống – những mục tiêu đánh phá dữ dội của kẻ thù. Năm 1968, bà được điều vào Quảng Bình, chuyển sang làm đường bộ, mở đường mới, san lấp hố bom, bảo đảm giao thông thông suốt cho xe ra tiền tuyến. Những bước chân của bà Lanh in dấu từ miền Bắc đến miền Trung, qua Hải Phòng, Hải Dương, Hưng Yên, Hà Nội… rồi theo những con đường mòn tiến dần về phía Nam, hướng vào thành phố Hồ Chí Minh. Công việc của bà và đồng đội là “đánh đất, làm đường”, nơi nào bom đạn ác liệt nhất thì nơi đó có thanh niên xung phong. Bom rơi dồn dập, đêm nào cũng sống trong lo âu, mất ngủ triền miên giữa tiếng máy bay gầm rú và tiếng nổ rung trời. Nỗi đau lớn nhất trong ký ức của bà là một trận bom dữ dội đã cướp đi sinh mạng của 30 người, trong đó có người bạn thân thiết của bà. Sự mất mát ấy không chỉ là nỗi đau cá nhân mà còn là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao thanh niên xung phong trong thời chiến. Dẫu vậy, bà và những người còn sống vẫn nén đau thương, tiếp tục bám trụ, giữ vững con đường ra trận bằng tất cả lòng dũng cảm và tinh thần đồng đội. Năm 1972, bà Nguyễn Thị Lanh hoàn thành nhiệm vụ và trở về đời thường. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng “hoa lửa” ấy vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức bà – như một phần máu thịt của cuộc đời. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lanh là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, sự hy sinh thầm lặng và ý chí kiên cường của thế hệ đi trước. Đó không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà còn là trang lịch sử hào hùng của dân tộc, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có lý tưởng và trách nhiệm với quê hương, đất nước.
BÀ NGUYỄN THỊ LANH


