DẤU CHÂN NGƯỜI SĨ QUAN QUÂN ĐOÀN 3
Câu chuyện lịch sử nhân chứng kể lại:
DẤU CHÂN NGƯỜI SĨ QUAN QUÂN ĐOÀN 3
Chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng năm xưa nay đã xanh trở lại, nhưng có những ký ức không bao giờ phai nhạt trong dòng chảy thời gian. Đó là ký ức về một thời tuổi trẻ sống giữa bom đạn, về những con người đã hiến dâng cả thanh xuân cho độc lập của dân tộc. Trong ký ức thiêng liêng ấy, người dân địa phương vẫn nhắc đến ông Hà Sỹ Thử, sinh năm 1942, một người lính – một sĩ quan Quân đoàn 3 – đã đi trọn con đường cách mạng bằng tất cả niềm tin và lòng trung nghĩa với Tổ quốc.
Tháng 9 năm 1965, khi tiếng bom dội xuống khắp các miền quê, khi đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh, chàng thanh niên Hà Sỹ Thử rời mái nhà thân yêu, tạm biệt người thân để bước vào con đường cách mạng. Quyết định ấy không ồn ào, không khoa trương, nhưng chứa đựng trong đó là ý chí sắt đá của một thế hệ “xếp bút nghiên lên đường ra trận”, sẵn sàng hy sinh tất cả vì non sông gấm vóc.
Trong màu áo lính, ông Hà Sỹ Thử được rèn luyện giữa gian khổ, trưởng thành qua từng trận đánh, từng đêm hành quân, từng lần đối mặt với cái chết. Là bộ đội chủ lực thuộc Quân đoàn 3, ông cùng đồng đội tham gia chiến đấu trong những năm tháng ác liệt nhất từ 1965 đến 1970. Trên chiến trường, ông không chỉ là người chiến sĩ trực tiếp cầm súng, mà còn là một sĩ quan gương mẫu, bản lĩnh, luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên sự an nguy của bản thân.
Giữa rừng sâu, nơi bom đạn xé nát bầu trời, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi chỉ, ông Hà Sỹ Thử vẫn giữ vững tinh thần thép của người lính cách mạng. Ở ông, đồng đội nhìn thấy sự điềm tĩnh, quyết đoán của người chỉ huy và sự chân thành, nghĩa tình của một người anh. Chính điều đó đã góp phần hun đúc sức mạnh tinh thần cho đơn vị, giúp các chiến sĩ vượt qua muôn vàn gian khổ, kiên cường bám trụ, hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Phía sau những bước chân ra trận ấy là một hậu phương thầm lặng nhưng kiên trung. Vợ ông – ông Y Xinh, khi ấy là cán bộ Tỉnh đội, cũng chọn cho mình con đường cống hiến. Không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, nhưng bà góp sức mình vào công tác hậu cần, tổ chức, xây dựng lực lượng, tiếp thêm sức mạnh cho tiền tuyến. Ông bà là hình ảnh tiêu biểu của những gia đình cách mạng – nơi tình yêu riêng hòa quyện cùng tình yêu nước, nơi hạnh phúc cá nhân được đặt sau vận mệnh dân tộc.
Hòa bình lập lại, người lính năm xưa trở về với đời thường, mang theo những ký ức không thể nào quên về một thời hoa lửa. Ông Hà Sỹ Thử không kể nhiều về chiến công của mình, nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại làm nên giá trị lớn lao của người lính cách mạng. Cuộc đời ông là minh chứng sống động cho phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Ông Hồ: trung thành với Đảng, gắn bó với Nhân dân, sống giản dị, khiêm nhường và thủy chung với lý tưởng đã chọn.
Hôm nay, khi thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường yên bình, câu chuyện về ông Hà Sỹ Thử và những người lính Quân đoàn 3 năm xưa càng trở nên thiêng liêng và đáng trân trọng. Đó không chỉ là một trang ký ức lịch sử, mà còn là ngọn lửa âm thầm soi sáng, nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của độc lập, tự do và trách nhiệm giữ gìn, xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



